thư gửi (1)
Trong hành trình “Uống nước nhớ nguồn”, tôi cùng các em học sinh Liên đội Trường Tiểu học số 1 Diêu Trì đến thăm bác Hồ Cao Quý – cựu chiến binh từng trải qua những năm tháng chiến tranh gian khổ. Bác kể về những ngày hành quân dặm dài, vượt qua thiếu thốn và hiểm nguy với niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Bác chia sẻ rằng người lính không sợ gian khổ, chỉ mong bảo vệ được đồng đội và quê hương. Nhìn các em học sinh hôm nay được cắp sách đến trường, bác càng thấy những hy sinh năm xưa thật ý
NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KHÁT VỌNG HÒA BÌNH – CÂU CHUYỆN TỪ BÁC HỒ CAO QUÝ
Trong không khí bồi hồi của những ngày tri ân, hành trình "Uống nước nhớ nguồn" của tôi – Đào Thị Anh Tuyền cùng các em học sinh Liên đội Trường Tiểu học số 1 Diêu Trì đã dừng chân tại ngôi nhà của bác Hồ Cao Quý. Giữa sự tĩnh lặng của xóm giàng, cuộc trò chuyện với bác như một nhịp cầu nối liền quá khứ hào hùng với hiện tại tươi đẹp, giúp thầy trò chúng tôi hiểu thêm về giá trị của hai chữ "Độc lập".
Bác Quý đón chúng tôi bằng phong thái của một người lính cụ Hồ chính trực: đĩnh đạc, ngăn nắp và vô cùng ấm áp. Khi nhắc về những năm tháng "nếm mật nằm gai", ánh mắt bác rực sáng một niềm tự hào khó tả. Bác kể về những ngày tháng hành quân dặm dài, chân bấm vào đá sắc, vai nặng trĩu quân trang nhưng lòng lúc nào cũng phơi phới niềm tin vào ngày chiến thắng. Với bác, cuộc đời binh nghiệp không chỉ là những trận đánh, mà là những bài học về lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với nhân dân.
Chi tiết khiến các em học sinh nhớ mãi là khi bác Quý chia sẻ về sự khốc liệt của chiến trường. Bác bảo: "Người lính chúng bác không sợ gian khổ, chỉ sợ mình không đủ sức để bảo vệ đồng đội, bảo vệ quê hương. Mỗi lần nhìn thấy các cháu nhỏ được cắp sách tới trường, bác lại thấy những hy sinh ngày ấy là hoàn toàn xứng đáng". Câu nói ấy vừa giản dị, vừa chứa đựng một triết lý sống cao cả, khiến tôi và các em không khỏi xúc động và tự hào.
Trong tà áo xanh Đoàn viên và sắc đỏ khăn quàng, chúng tôi lắng nghe bác dặn dò về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Bác Quý nhấn mạnh rằng lòng yêu nước không chỉ thể hiện ở việc cầm súng, mà còn ở việc học tập, rèn luyện và giữ gìn đạo đức. Hình ảnh bác – một nhân chứng lịch sử sống động – chính là tấm gương phản chiếu tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", nhắc nhở chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.
Buổi gặp mặt kết thúc trong niềm luyến tiếc, nhưng những lời dạy của bác Hồ Cao Quý đã kịp gieo vào lòng các em học sinh những hạt mầm của lòng biết ơn và ý chí phấn đấu. Với tư cách là giáo viên Tổng phụ trách, tôi tự hứa sẽ tiếp tục hành trình "truyền lửa" này, để ký ức thời hoa lửa của những người như bác Quý mãi mãi tỏa sáng trong trái tim các thế hệ mầm non.
Rời nhà bác, nắng vàng như rực rỡ hơn trên những nụ cười của các em học sinh. Cảm ơn bác – người lính già đã giữ trọn cốt cách và niềm tin để truyền lại cho tương lai.



