Người có công giúp đỡ cách mạng

thư gửi

Trong hành trình tri ân của Liên đội Trường Tiểu học số 1 Diêu Trì, tôi cùng các em học sinh đến thăm bác Nguyễn Văn Lập – cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Bên ấm trà giản dị, bác kể về những đêm hành quân xuyên rừng, những bữa cơm vội bên suối và tinh thần quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Bác chia sẻ rằng điều người lính sợ nhất không phải gian khổ, mà là không bảo vệ được quê hương. Trước khi chia tay, bác dặn các em hãy chăm học, dùng tri thức xây dựng đất nước. Câu chuyện

Gia Lai06/03/2026Kappa (Đoàn xã Tuy Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào bạn Anh Tuyền, tiếp nối chuỗi hành trình đầy ý nghĩa của Liên đội trường Tiểu học số 1 Diêu Trì, tôi xin gửi đến bạn bài viết về bác Nguyễn Văn Lập.

Với nhân vật là nam cựu binh, bài viết sẽ tập trung vào sự can trường, tính kỷ luật và những bài học về sự hy sinh thầm lặng của người lính "Bộ đội Cụ Hồ":

NGƯỜI LÍNH GIÀ VÀ KHÚC QUÂN HÀNH BẤT TẬN – CHUYỆN KỂ CỦA BÁC NGUYỄN VĂN LẬP

Trong những ngày tháng tri ân đầy xúc động, tôi – Đào Thị Anh Tuyền, Giáo viên Tổng phụ trách Đội trường Tiểu học số 1 Diêu Trì, cùng các em đội viên nhỏ tuổi lại có dịp được tìm về một "kho tàng lịch sử sống" ngay tại quê hương mình. Đó là cuộc gặp gỡ thân tình tại nhà bác Nguyễn Văn Lập, một người cựu chiến binh đã dành trọn những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của đời mình dưới màu áo lính, xông pha nơi hòn tên mũi đạn để giữ gìn bình yên cho Tổ quốc.

Ngay từ khi bước chân vào cổng, chúng tôi đã ấn tượng bởi dáng vẻ nghiêm nghị nhưng nụ cười lại vô cùng hiền hậu của bác. Dù thời gian đã in hằn những nếp chân chim trên khóe mắt và mái tóc đã bạc màu sương gió, nhưng phong thái tự tin, dứt khoát của một người chiến sĩ năm xưa vẫn vẹn nguyên trong từng cử chỉ. Bên ấm trà xanh đậm đà, bác Lập bắt đầu đưa thầy trò chúng tôi ngược dòng thời gian về với những trận đánh oanh liệt, nơi tiếng súng át tiếng bom và ý chí sắt đá át đi nỗi sợ hãi.

Bác kể về những đêm dài hành quân xuyên rừng, những bữa cơm nắm vội vàng bên bờ suối, và cả những lần đối mặt với kẻ thù trong gang tấc. Bác chia sẻ một chi tiết khiến các em học sinh lặng người đi vì xúc động: "Lúc bấy giờ, vào sinh ra tử là chuyện bình thường. Chúng bác chỉ sợ một điều duy nhất là không hoàn thành nhiệm vụ, là để quân thù lấn tới xóm làng". Với bác Lập, lòng yêu nước không phải là điều gì cao siêu, mà chính là sự tận tụy, là trách nhiệm của mỗi cá nhân trước vận mệnh dân tộc.

Hình ảnh bác Lập say sưa kể chuyện, đôi tay đôi khi khẽ run vì vết thương cũ nhưng ánh mắt lại rực sáng niềm tự hào, đã trở thành bài học trực quan nhất về lòng dũng cảm cho các em học sinh. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức cá nhân, mà là một phần xương máu của lịch sử quê hương Diêu Trì. Qua đó, các em hiểu rằng mỗi tấc đất mình đang đứng, mỗi trang sách mình đang đọc đều được đánh đổi bằng sự hy sinh thầm lặng của những người như bác Lập.

Chia tay chúng tôi, bác Lập ân cần căn dặn: "Bác đã cầm súng bảo vệ đất nước, giờ các cháu hãy cầm bút để xây dựng đất nước. Chỉ có kiến thức mới giúp quê hương mình mạnh giàu". Lời nhắn nhủ ấy như một hồi kèn thôi thúc, tiếp thêm động lực cho bản thân tôi và các em nhỏ trên hành trình học tập và rèn luyện.

Rời nhà bác, lòng chúng tôi dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Cảm ơn bác Nguyễn Văn Lập – người lính già đã truyền ngọn lửa nhiệt huyết, giúp thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng giá trị của hòa bình và quyết tâm sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn