Thư gửi bà Đỗ Thị Ninh
Có khi, một cuộc đời bắt đầu rất giản dị, từ một vùng quê nhỏ như Công Chánh – Tuy Phước, nơi con người lớn lên cùng nắng gió và sự mộc mạc. Bà Đỗ Thị Ninh, sinh năm 1949, cũng đi ra từ nơi ấy, nhưng hành trình lại không hề bình lặng. Từ năm 1967 đến 1975, bà bước vào quân ngũ, mang theo cả tuổi trẻ đi qua những năm tháng chiến tranh mà không phải ai cũng có thể hình dung trọn vẹn. Chiến tranh khép lại, nhưng dư âm thì ở lại. Bà mang thương tật 1/4 như một dấu lặng của quá khứ, không ồn ào nhưng
Có khi, một cuộc đời bắt đầu rất giản dị, từ một vùng quê nhỏ như Công Chánh – Tuy Phước, nơi con người lớn lên cùng nắng gió và sự mộc mạc. Bà Đỗ Thị Ninh, sinh năm 1949, cũng đi ra từ nơi ấy, nhưng hành trình lại không hề bình lặng. Từ năm 1967 đến 1975, bà bước vào quân ngũ, mang theo cả tuổi trẻ đi qua những năm tháng chiến tranh mà không phải ai cũng có thể hình dung trọn vẹn.
Chiến tranh khép lại, nhưng dư âm thì ở lại. Bà mang thương tật 1/4 như một dấu lặng của quá khứ, không ồn ào nhưng đủ để nhắc về những gì đã trải qua. Điều đáng nói không chỉ nằm ở sự hy sinh ấy, mà còn ở cách bà tiếp tục sống – vẫn giữ được sự nhiệt huyết của một người đảng viên, vẫn chọn gắn bó khi gia nhập hội vào năm 2021, như một sự nối dài tự nhiên của tinh thần đã có từ trước.
Giờ đây, khi được hưởng chế độ hưu trí sau những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, cuộc sống có thể đã yên hơn, nhưng hành trình của bà thì không hề nhỏ bé. Và sau tất cả, xin được gửi đến bà một lời cảm ơn – không quá lớn lao, nhưng đủ chân thành – vì những năm tháng bà đã sống, đã cống hiến, và đã giữ vững một điều gì đó mà không phải ai cũng giữ được đến cuối cùng.



