Thư gửi bà Nguyễn Thị Lan
Năm 1972, khi chỉ vừa tròn tuổi đôi mươi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, Bà đã tạm biệt mảnh đất quê hương Lộc Hạ để khoác lên mình bộ quân phục. Trong suốt 4 năm từ 1972 đến 1976, giữa khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bà đã sống và chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước và sự quả cảm của người con đất võ Tuy Phước. Việc tham gia quân ngũ theo Quyết định 290 không chỉ là một con số, mà là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của Bà cho nền độc lập dân tộc. Từ khi vào Hội năm 2003,
Bà Lan thân mến,
Hôm nay, khi lật lại những trang ký ức về một thời hoa lửa, chúng cháu không khỏi xúc động khi nghĩ về hành trình mà Bà đã đi qua.
Năm 1972, khi chỉ vừa tròn tuổi đôi mươi, lứa tuổi đẹp nhất của đời người, Bà đã tạm biệt mảnh đất quê hương Lộc Hạ để khoác lên mình bộ quân phục. Trong suốt 4 năm từ 1972 đến 1976, giữa khói lửa của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Bà đã sống và chiến đấu bằng tất cả lòng yêu nước và sự quả cảm của người con đất võ Tuy Phước.
Việc tham gia quân ngũ theo Quyết định 290 không chỉ là một con số, mà là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của Bà cho nền độc lập dân tộc. Từ khi vào Hội năm 2003, Bà vẫn tiếp tục giữ vững tinh thần "bộ đội Cụ Hồ", luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình và cộng đồng.
Bà ơi, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những đóng góp của Bà sẽ mãi là một phần lịch sử vẻ vang của quê hương. Thế hệ thanh niên hôm nay được sống trong hòa bình, được nhìn thấy một Tuy Phước yên bình và phát triển, đều là nhờ một phần xương máu và thanh xuân của những người như Bà.
Bức thư này không chỉ là lời cảm ơn, mà còn là sự ngưỡng mộ chân thành dành cho một người phụ nữ Việt Nam kiên cường. Chúc Bà luôn mạnh khỏe, minh mẫn và mãi là "cây cao bóng cả" tỏa bóng mát cho con cháu.
Trân trọng và biết ơn Bà!



