Thư gửi bà Nguyễn Thị Phượng
Điều khiến người ta cảm thấy ấm lòng hơn là sau tất cả những năm tháng ấy, bà vẫn giữ được sự nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm trong cuộc sống thường ngày. Từ khi tham gia hội vào năm 1996, bà luôn là người năng nổ, sẵn sàng góp mặt, góp sức trong mọi hoạt động. Không cần nói nhiều hay thể hiện điều gì lớn lao, chính sự đều đặn, tận tâm và chân thành của bà đã khiến mọi người xung quanh luôn nhớ đến. Có lẽ điều đáng quý nhất không chỉ nằm ở những gì bà đã trải qua, mà còn ở cách bà sống – giả
Nghĩ về bà Nguyễn Thị Phượng là tự nhiên thấy trong lòng có một sự quý mến rất gần gũi. Sinh năm 1943 tại Phổ Trạch – Tuy Phước, bà đã đi qua gần như trọn vẹn những giai đoạn nhiều biến động nhất của đất nước. Từ tháng 5/1965 đến tháng 4/1991, một quãng thời gian rất dài trong quân ngũ – không chỉ là nhiệm vụ mà còn là cả một phần đời gắn liền với kháng chiến chống Mỹ. Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ thấy được sự bền bỉ, mạnh mẽ và tinh thần không dễ gì có được.
Điều khiến người ta cảm thấy ấm lòng hơn là sau tất cả những năm tháng ấy, bà vẫn giữ được sự nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm trong cuộc sống thường ngày. Từ khi tham gia hội vào năm 1996, bà luôn là người năng nổ, sẵn sàng góp mặt, góp sức trong mọi hoạt động. Không cần nói nhiều hay thể hiện điều gì lớn lao, chính sự đều đặn, tận tâm và chân thành của bà đã khiến mọi người xung quanh luôn nhớ đến.
Có lẽ điều đáng quý nhất không chỉ nằm ở những gì bà đã trải qua, mà còn ở cách bà sống – giản dị, bền bỉ và luôn hướng về tập thể. Những đóng góp ấy, dù âm thầm thôi, nhưng lại có sức lan tỏa rất lâu dài. Chỉ muốn gửi một lời cảm ơn thật lòng, vì tất cả những gì bà đã dành cho đất nước và cho mọi người xung quanh, theo một cách rất lặng lẽ mà đáng trân trọng.



