Thư gửi bà Nguyễn Thị Thanh
Cuộc đời có những người không cần nói nhiều về mình, nhưng chỉ cần nhìn vào chặng đường đã đi qua cũng đủ khiến người khác trân trọng. Bà Nguyễn Thị Thanh, sinh năm 1955, người con của Nhân Ân – Tuy Phước, đã từng có những năm tháng không hề dễ dàng khi tham gia nhập ngũ từ 10/1972 đến 12/1976, trải qua thời kỳ kháng chiến chống Mỹ đầy khốc liệt. Thương tật 31% bà mang theo không chỉ là con số, mà là cả một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường. Điều khiến người ta quý ở bà không chỉ nằm ở q
Cuộc đời có những người không cần nói nhiều về mình, nhưng chỉ cần nhìn vào chặng đường đã đi qua cũng đủ khiến người khác trân trọng. Bà Nguyễn Thị Thanh, sinh năm 1955, người con của Nhân Ân – Tuy Phước, đã từng có những năm tháng không hề dễ dàng khi tham gia nhập ngũ từ 10/1972 đến 12/1976, trải qua thời kỳ kháng chiến chống Mỹ đầy khốc liệt. Thương tật 31% bà mang theo không chỉ là con số, mà là cả một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.
Điều khiến người ta quý ở bà không chỉ nằm ở quá khứ, mà còn ở cách bà sống đến tận bây giờ. Từ khi tham gia sinh hoạt vào tháng 7 năm 1994, bà luôn nhiệt tình, gần gũi, sẵn sàng góp tay vào những việc chung, dù nhỏ hay lớn. Sự chân chất, chịu khó và tinh thần trách nhiệm của bà cứ nhẹ nhàng mà lan tỏa, khiến ai xung quanh cũng cảm thấy ấm áp.
Không biết nói gì hơn ngoài một lời cảm ơn mộc mạc. Cảm ơn bà vì đã đi qua những năm tháng gian khó bằng tất cả sự mạnh mẽ, và vẫn giữ được tấm lòng giản dị, bền bỉ cho đến hôm nay. Những điều bà làm, có thể bình thường thôi, nhưng lại đáng quý vô cùng.



