Thư gửi bà Nguyễn Thị Tuyết Mai
Thật khó để đong đếm hết những hy sinh khi nhìn lại cột mốc năm 1970 – thời điểm một thiếu nữ trẻ tuổi đã quyết tâm khoác lên mình màu áo lính, dấn thân vào khói lửa kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng thanh xuân gửi lại nơi chiến trường ác liệt không chỉ là trách nhiệm, mà còn là bản lĩnh sắt son của một người con Tuy Phước anh dũng. Sau ngày đất nước lặng tiếng súng, hành trình cống hiến vẫn bền bỉ tiếp nối trong tư cách một Đảng viên ưu tú. Từ tháng 6/1994 khi gắn bó với Hội, suốt
Thật khó để đong đếm hết những hy sinh khi nhìn lại cột mốc năm 1970 – thời điểm một thiếu nữ trẻ tuổi đã quyết tâm khoác lên mình màu áo lính, dấn thân vào khói lửa kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Những năm tháng thanh xuân gửi lại nơi chiến trường ác liệt không chỉ là trách nhiệm, mà còn là bản lĩnh sắt son của một người con Tuy Phước anh dũng. Sau ngày đất nước lặng tiếng súng, hành trình cống hiến vẫn bền bỉ tiếp nối trong tư cách một Đảng viên ưu tú. Từ tháng 6/1994 khi gắn bó với Hội, suốt hơn ba mươi năm qua, sự tận tụy và lối sống gương mẫu đã trở thành sợi dây thắt chặt nghĩa tình đồng chí, làm rạng danh nơi chôn rau cắt rốn bằng chính sự khiêm nhường, đức độ.
Sống trọn nghĩa nước non, vẹn tình làng xóm, thật đáng quý biết bao. Xin chúc cho mỗi ngày trôi qua đều là một ngày vui, không lo nghĩ, chẳng muộn phiền. Mong sao sức khỏe luôn ổn định để được chứng kiến quê hương ngày càng đổi thay tươi đẹp, và tình cảm ấm áp của bà con lối xóm sẽ mãi là niềm an ủi lớn lao trong nếp sống giản dị đời thường


