Người có công giúp đỡ cách mạng

thư gửi bác

Trong hành trình “Đền ơn đáp nghĩa”, tôi cùng các em đội viên Trường Tiểu học số 1 Diêu Trì đến thăm bác Hồ Sỹ Cẩn – cựu chiến binh từng trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt. Bên chén trà giản dị, bác kể về những ngày hành quân gian khổ, những trận đánh sinh tử và tình đồng đội sâu nặng. Đôi tay run run lật từng bức ảnh cũ, bác nhắc nhở thế hệ trẻ phải trân trọng hòa bình, chăm chỉ học tập để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh. Chuyến thăm giúp chúng tôi hiểu rằng độc lập hôm nay được

Gia Lai06/03/2026Lê Văn Bằng (Đoàn xã Tuy Phước)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÍNH KIÊN TRUNG – NGỌN LỬA SÁNG TỪ CUỘC ĐỜI BÁC HỒ SỸ CẨN

Trong hành trình "Đền ơn đáp nghĩa" và giáo dục truyền thống cho thế hệ măng non của trường Tiểu học số 1 Diêu Trì, tôi – Đào Thị Anh Tuyền cùng các em đội viên lại có dịp được lặng người đi trước những trang sử sống giữa đời thường. Lần này, điểm dừng chân của thầy trò chúng tôi là ngôi nhà của bác Hồ Sỹ Cẩn, một người cựu chiến binh với gương mặt cương nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng ấm áp, người đã dành trọn những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất để viết nên bản hùng ca giữ nước.

Tiếp chúng tôi bên chén trà thơm, bác Cẩn như sống lại một thời "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những câu chuyện bác kể không bắt đầu bằng những huân chương rực rỡ, mà bằng những kỷ niệm đời thường của người lính: là những cơn sốt rét rừng run cầm cập giữa đại ngàn, là bát cơm sẻ nửa, là đôi dép cao su mòn gót trên những dặm đường hành quân. Bác kể về những trận đánh ác liệt, nơi lằn ranh giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như sợi tóc, nhưng chưa bao giờ bác và đồng đội biết đến hai chữ "chùn bước". Với bác, lý tưởng khi ấy thật giản đơn mà cao cả: "Nước chưa lặng sóng, người lính chưa thể dừng chân".

Điều khiến tôi và các em học sinh xúc động nhất chính là đôi bàn tay gầy guộc của bác – đôi bàn tay từng cầm súng bảo vệ biên cương, nay run run lật giở những tấm ảnh cũ đã ố vàng theo thời gian. Bác Cẩn bảo: "Mỗi người nằm xuống là một khoảng trống không gì bù đắp được, nên các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, phải biết quý trọng từng trang sách, từng phút giây đến trường". Lời dặn dò ấy không chỉ là sự kỳ vọng, mà còn là mệnh lệnh từ trái tim của một người đi trước gửi gắm cho thế hệ kế thừa.

Nhìn các em học sinh chăm chú lắng nghe, đôi mắt xòe tròn đầy ngưỡng mộ trước người anh hùng bằng xương bằng thịt, tôi hiểu rằng những bài học về lòng yêu nước từ bác Hồ Sỹ Cẩn có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn bất cứ trang giáo án nào. Hình ảnh bác – người lính già vẫn giữ nguyên cốt cách "Bộ đội Cụ Hồ" – chính là tấm gương phản chiếu lòng tự hào dân tộc, nhắc nhở chúng tôi rằng: Độc lập ngày nay được đổi bằng máu xương và nước mắt của bao lớp cha anh đi trước.

Chia tay bác, chúng tôi ra về mang theo cả một bầu trời ký ức "hoa lửa". Những câu chuyện của bác Hồ Sỹ Cẩn sẽ mãi là kim chỉ nam, giúp tôi và các em học sinh thêm trân trọng giá trị của hòa bình và không ngừng nỗ lực để xây dựng quê hương Diêu Trì ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn