Thư gửi ông Đỗ Văn Thanh
Dưới bóng mát quê hương Vân Hội 2, Tuy Phước, hình ảnh một người lính sinh năm 1944 luôn gợi nhắc về những năm tháng sục sôi của lịch sử, bắt đầu từ ngày nhập ngũ tháng 3/1965. Suốt chặng đường kháng chiến chống Mỹ đến năm 1968, lòng quả cảm đã được tôi luyện qua khói lửa, để rồi những dấu vết của một thương binh hưởng hưu trí trở thành niềm tự hào thầm lặng đi cùng năm tháng. Không chỉ dừng lại ở vai trò người cầm súng, tinh thần của một Đảng viên ưu tú còn tiếp tục tỏa sáng qua sự gắn bó bền b
Dưới bóng mát quê hương Vân Hội 2, Tuy Phước, hình ảnh một người lính sinh năm 1944 luôn gợi nhắc về những năm tháng sục sôi của lịch sử, bắt đầu từ ngày nhập ngũ tháng 3/1965. Suốt chặng đường kháng chiến chống Mỹ đến năm 1968, lòng quả cảm đã được tôi luyện qua khói lửa, để rồi những dấu vết của một thương binh hưởng hưu trí trở thành niềm tự hào thầm lặng đi cùng năm tháng. Không chỉ dừng lại ở vai trò người cầm súng, tinh thần của một Đảng viên ưu tú còn tiếp tục tỏa sáng qua sự gắn bó bền bỉ với công tác Hội từ tháng 5/1999 cho đến nay. Hơn hai mươi lăm năm tận tụy giữa đời thường, chính sự nhiệt huyết ấy đã kết nối nghĩa tình đồng chí và làm đẹp thêm tình làng nghĩa xóm. Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất vì một cuộc đời trọn vẹn với non sông, từ chiến trường xưa cho đến những cống hiến không mệt mỏi cho cộng đồng hôm nay.



