Thư gửi ông Phạm Hùng
Ông – người sinh năm 1948, lớn lên từ mảnh đất Trung Tín 1, Tuy Phước – hẳn đã mang theo trong mình cái chất mộc mạc mà bền bỉ của quê hương. Từ những năm tháng tuổi trẻ khoác áo lính, từ tháng 6 năm 1966 đến tháng 8 năm 1971, ông đã đi qua chiến tranh không chỉ bằng bước chân, mà bằng cả niềm tin không dễ gì lay chuyển. Rồi khi trở về, tiếp tục gắn bó, gia nhập hội từ tháng 12 năm 1998, vẫn giữ trọn sự nhiệt huyết của một người đảng viên, như thể ngọn lửa ngày nào chưa từng tắt. Người ta thường
Tôi không biết bắt đầu từ đâu khi nghĩ về một con người đã đi qua gần trọn một đời với nhiều dấu mốc đáng nhớ. Có lẽ, chỉ cần nhắc đến tên ông, là đã gợi ra một hành trình đủ dài để người khác phải lặng đi một chút.
Ông – người sinh năm 1948, lớn lên từ mảnh đất Trung Tín 1, Tuy Phước – hẳn đã mang theo trong mình cái chất mộc mạc mà bền bỉ của quê hương. Từ những năm tháng tuổi trẻ khoác áo lính, từ tháng 6 năm 1966 đến tháng 8 năm 1971, ông đã đi qua chiến tranh không chỉ bằng bước chân, mà bằng cả niềm tin không dễ gì lay chuyển. Rồi khi trở về, tiếp tục gắn bó, gia nhập hội từ tháng 12 năm 1998, vẫn giữ trọn sự nhiệt huyết của một người đảng viên, như thể ngọn lửa ngày nào chưa từng tắt.
Người ta thường nói thời gian làm mọi thứ phai đi, nhưng có lẽ với những con người như ông, thời gian chỉ làm ký ức thêm sâu, thêm rõ. Những gì ông đã trải qua, đã cống hiến, không nằm ở những dòng ghi nhận khô khan, mà nằm trong cách ông sống, cách ông hiện diện giữa mọi người. Giờ đây, khi được hưởng chế độ hưu trí sau những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, đó không chỉ là một sự ghi nhận, mà còn là một lời nhắc nhẹ nhàng rằng có những đóng góp thầm lặng nhưng không bao giờ bị lãng quên.



