Thư gửi ông Phan Văn Hậu
Điều đáng quý là sau tất cả, ông vẫn giữ được tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt tình hiếm có. Từ khi tham gia vào tháng 8 năm 1992, ông luôn góp mặt trong những việc chung, làm việc với sự chân thành và không tính toán. Ở ông có cái chất mộc mạc của người quê, nói ít làm nhiều, nhưng ai tiếp xúc rồi cũng dành sự tôn trọng. Không cần những lời to tát, chỉ muốn gửi đến ông một sự biết ơn nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cảm ơn vì ông đã sống một cuộc đời đáng để người khác nhìn vào mà học hỏi, và vì những đi
Nhắc đến ông Phan Văn Hậu là người ta nhớ đến một người luôn âm thầm mà bền bỉ. Sinh năm 1954, lớn lên ở Nhân Ân – Tuy Phước, ông đã sớm gắn bó với màu áo lính, có quãng thời gian gia nhập ngũ từ 8/1978 đến 9/1980. Những năm tháng ấy, cùng với thời kỳ tham gia kháng chiến chống Mỹ trước đó, đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời ông. Và rồi, những gì còn lại không chỉ là ký ức, mà còn là thương tật 4/4 với 21% trên cơ thể – một dấu lặng đủ để hiểu ông đã từng kiên cường đến mức nào.
Điều đáng quý là sau tất cả, ông vẫn giữ được tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt tình hiếm có. Từ khi tham gia vào tháng 8 năm 1992, ông luôn góp mặt trong những việc chung, làm việc với sự chân thành và không tính toán. Ở ông có cái chất mộc mạc của người quê, nói ít làm nhiều, nhưng ai tiếp xúc rồi cũng dành sự tôn trọng.
Không cần những lời to tát, chỉ muốn gửi đến ông một sự biết ơn nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cảm ơn vì ông đã sống một cuộc đời đáng để người khác nhìn vào mà học hỏi, và vì những điều bình dị ông vẫn đang lặng lẽ giữ gìn mỗi ngày.



