Thư gửi ông Trịnh Khánh Lành
Vậy mà sau tất cả, ông vẫn sống rất giản dị, gần gũi và không hề nhắc nhiều về những gì mình đã trải qua. Khi tham gia hội từ năm 2006, ông luôn có mặt, tham gia các hoạt động với tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt tình rất đáng quý. Không cần ồn ào hay nổi bật, chính sự bền bỉ và chân thành của ông lại khiến người khác cảm thấy nể trọng theo một cách rất tự nhiên. Chỉ muốn gửi đến ông một lời cảm ơn thật lòng – cảm ơn vì những hy sinh thầm lặng, vì những năm tháng kiên cường mà ông đã đi qua. Và
Không phải ai trong cuộc đời cũng có thể đi qua những năm tháng nhiều gian khổ như ông Trịnh Khánh Lành, và càng không phải ai cũng giữ được tinh thần vững vàng sau tất cả. Sinh năm 1952 tại Diêm Vân – Tuy Phước, ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho những năm tháng kháng chiến đầy khó khăn. Từ tháng 3/1975 đến tháng 3/1980, quãng thời gian trong quân ngũ không chỉ là chiến đấu mà còn là những ngày chịu đựng mất mát, khi ông mang trên mình thương tật và từng trải qua cảnh tù đày – những điều nghe thôi cũng đã thấy không hề dễ dàng.
Vậy mà sau tất cả, ông vẫn sống rất giản dị, gần gũi và không hề nhắc nhiều về những gì mình đã trải qua. Khi tham gia hội từ năm 2006, ông luôn có mặt, tham gia các hoạt động với tinh thần trách nhiệm và sự nhiệt tình rất đáng quý. Không cần ồn ào hay nổi bật, chính sự bền bỉ và chân thành của ông lại khiến người khác cảm thấy nể trọng theo một cách rất tự nhiên.
Chỉ muốn gửi đến ông một lời cảm ơn thật lòng – cảm ơn vì những hy sinh thầm lặng, vì những năm tháng kiên cường mà ông đã đi qua. Và cũng cảm ơn vì đến hôm nay, ông vẫn sống giản dị, tích cực, mang đến cho mọi người xung quanh một cảm giác rất ấm áp và đáng trân trọng.



