Anh hùng Lực lượng vũ trang

THỬ THÁCH LỚN NHẤT TRONG ĐỜI BINH NGHIỆP – KHI NHIỆM VỤ ĐẶT CON NGƯỜI TRƯỚC GIAN KHÓ

Trong quãng đời quân ngũ của ông Nguyễn Hữu Tùng, có những công việc ông đã làm trong nhiều năm nên trở thành quen thuộc. Có những nhiệm vụ chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm. Và cũng có một nhiệm vụ mà khi nhìn lại, ông nhớ đó là công việc vất vả, khó khăn nhất trong những năm tháng binh nghiệp của mình.

Nghệ An12/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là chuyến dẫn một tiểu đoàn xe tăng vào chiến trường Quảng Trị để thực hiện việc bàn giao.

Điều đặc biệt của nhiệm vụ này không chỉ nằm ở quãng đường phải đi hay số lượng phương tiện phải đưa đến nơi. Điều khiến nó trở thành một dấu mốc trong ký ức của ông chính là hoàn cảnh mà nhiệm vụ diễn ra.

Ông vốn là một cán bộ được đào tạo bài bản về kỹ thuật.

Trước khi có chuyến đi ấy, phần lớn thời gian công tác của ông gắn với các trường đào tạo của Binh chủng Tăng thiết giáp ở miền Bắc. Ông làm giáo viên, giảng dạy về thông tin và kỹ thuật. Sau đó, ông tiếp tục đảm nhiệm công tác Trợ lý kỹ thuật tham mưu.

Đó là những công việc đòi hỏi kiến thức, sự chính xác và trách nhiệm.

Nhưng môi trường công tác chủ yếu vẫn là hậu phương.

Chuyến đi Quảng Trị đã thay đổi hoàn toàn điều đó.

Lần này, ông không đứng trước lớp.

Không có bảng giảng.

Không có không gian quen thuộc của một trường đào tạo.

Trước mắt ông là một nhiệm vụ thực tế, phải thực hiện trong điều kiện chiến tranh.

Đó là lúc những kiến thức và kinh nghiệm tích lũy trong nhiều năm phải được đưa vào thực tế.

Một tiểu đoàn xe tăng phải được đưa vào chiến trường.

Đoàn phải tổ chức di chuyển.

Các thành viên phải phối hợp với nhau.

Phương tiện phải được bảo đảm.

Và cuối cùng, nhiệm vụ bàn giao phải được hoàn thành.

Mỗi khâu đều có ý nghĩa.

Chỉ cần một khâu gặp vấn đề, cả nhiệm vụ có thể bị ảnh hưởng.

Đối với người được giao trách nhiệm dẫn đoàn, áp lực vì thế không nhỏ.

Nhưng ông Tùng không nhìn nhiệm vụ bằng tâm thế của một người đang tìm cách tránh khó khăn.

Ông nhìn nó bằng tư duy của một người lính: đã nhận nhiệm vụ thì phải tìm cách hoàn thành.

Đó là điều ông đã được rèn luyện trong nhiều năm.

Trong quân đội, không phải nhiệm vụ nào cũng dễ.

Không phải hoàn cảnh nào cũng thuận lợi.

Nếu chỉ lựa chọn những công việc đơn giản thì người lính khó có thể trưởng thành.

Khó khăn chính là một phần của quá trình rèn luyện.

Và đối với ông, chuyến đi Quảng Trị là một thử thách lớn.

Nó thử thách khả năng tổ chức.

Thử thách sự kiên trì.

Thử thách tinh thần trách nhiệm.

Và thử thách cả khả năng phối hợp với đồng đội.

Một người có thể có chuyên môn tốt, nhưng khi đứng trước một nhiệm vụ lớn, chuyên môn phải được kết hợp với nhiều yếu tố khác.

Không thể chỉ biết kỹ thuật.

Phải biết làm việc với con người.

Không thể chỉ quan tâm đến phần việc của mình.

Phải quan tâm đến cả nhiệm vụ chung.

Không thể chỉ nghĩ đến khó khăn trước mắt.

Phải hướng đến mục tiêu cuối cùng.

Đó là những điều ông từng bước nhận ra trong chuyến đi.

Trong ký ức của ông, sự vất vả không phải điều để than phiền.

Ông nhắc đến nó như một phần tất yếu của đời lính.

Chiến tranh vốn không phải hoàn cảnh bình thường.

Người lính phải làm việc trong những điều kiện khác thường.

Có những lúc phải xa gia đình.

Có những lúc phải di chuyển trong điều kiện khó khăn.

Có những lúc nhiệm vụ đến bất ngờ và cần thực hiện nhanh chóng.

Những điều đó đòi hỏi con người phải biết thích nghi.

Ông Tùng cũng vậy.

Ông phải tạm gác lại những công việc quen thuộc để tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.

Đằng sau người cán bộ kỹ thuật ấy vẫn là một người chồng, một người cha, một người có gia đình và những mối lo riêng.

Nhưng khi nhận nhiệm vụ, ông phải biết đặt việc chung vào vị trí cần thiết.

Đây là một trong những điều ông coi là khó khăn nhất của đời quân ngũ.

Bởi người lính không phải người không có tình cảm.

Ngược lại, người lính cũng có gia đình, có những người thân yêu và những điều phải lo lắng.

Nhưng trong những thời điểm đặc biệt, họ phải biết vượt qua tình cảm riêng để thực hiện nhiệm vụ.

Đó là một sự hy sinh thầm lặng.

Không phải lúc nào cũng được nhìn thấy.

Không phải lúc nào cũng được nhắc đến.

Nhưng nó tồn tại trong rất nhiều gia đình có người đi bộ đội.

Với ông Tùng, chuyến đi Quảng Trị là một trong những thời điểm như vậy.

Ông biết công việc của mình khó khăn.

Nhưng ông cũng biết mình không thể bỏ nhiệm vụ.

Bởi phía sau nhiệm vụ là yêu cầu của đơn vị và chiến trường.

Một tiểu đoàn xe tăng đang cần được đưa đến nơi.

Nếu người được giao trách nhiệm không hoàn thành, những công việc tiếp theo sẽ bị ảnh hưởng.

Vì vậy, điều ông có thể làm là tập trung vào phần việc của mình.

Điều ấy thể hiện rõ phẩm chất mà ông luôn nhắc đến: kiên trì.

Kiên trì với công việc.

Kiên trì với mục tiêu.

Kiên trì vượt qua hoàn cảnh.

Kiên trì cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.

Đó không phải là một phẩm chất tự nhiên mà có.

Nó được hình thành qua nhiều năm.

Từ những ngày còn là sinh viên.

Đến khi nhập ngũ.

Từ những giờ đứng lớp.

Đến những ngày làm công tác tham mưu.

Mỗi giai đoạn đều có những khó khăn riêng.

Và mỗi lần vượt qua, con người lại có thêm một chút bản lĩnh.

Chuyến đi Quảng Trị là một thử thách lớn, nhưng đồng thời cũng là một bài học lớn.

Ông hiểu rằng kiến thức chỉ thật sự có giá trị khi được vận dụng vào thực tế.

Những gì ông từng học ở Đại học Bách khoa giúp ông có tư duy kỹ thuật.

Những gì ông học trong quân đội giúp ông hiểu về phương tiện và nhiệm vụ.

Những kiến thức tiếp thu từ chuyên gia Liên Xô giúp ông nâng cao trình độ chuyên môn.

Những năm đứng lớp giúp ông có kinh nghiệm.

Những năm làm tham mưu giúp ông có cách nhìn tổng thể hơn.

Tất cả những điều đó cùng đi với ông trong chuyến hành trình vào Quảng Trị.

Có thể trước đó ông không nghĩ rằng mình sẽ phải trực tiếp dẫn một tiểu đoàn xe tăng vào chiến trường.

Nhưng khi nhiệm vụ đến, ông không đặt câu hỏi tại sao lại là mình.

Ông tập trung vào việc mình phải làm gì.

Đó là cách người lính xác định trách nhiệm.

Không phải lúc nào cũng được lựa chọn nhiệm vụ.

Nhưng có thể lựa chọn thái độ khi thực hiện nhiệm vụ.

Ông lựa chọn sự nghiêm túc.

Lựa chọn trách nhiệm.

Và lựa chọn kiên trì.

Trong suốt hành trình, đồng đội là một nguồn động lực quan trọng.

Ông luôn nhắc đến sự hỗ trợ của những người cùng công tác.

Một nhiệm vụ lớn không thể hoàn thành nếu mỗi người làm việc riêng lẻ.

Phải có người chỉ huy.

Có người thực hiện.

Có người hỗ trợ.

Có người xử lý kỹ thuật.

Có người bảo đảm những điều kiện cần thiết.

Tất cả phải phối hợp.

Chính trong hoàn cảnh khó khăn, giá trị của đồng đội càng được thể hiện rõ.

Một lời động viên.

Một sự hỗ trợ đúng lúc.

Một kinh nghiệm được chia sẻ.

Những điều tưởng như nhỏ bé lại giúp cả tập thể vượt qua một nhiệm vụ khó.

Đó cũng là điều ông luôn trân trọng khi nói về những năm tháng quân ngũ.

Ông không nhìn cuộc đời binh nghiệp như câu chuyện của riêng một cá nhân.

Ông nhìn đó là câu chuyện của một tập thể.

Bởi những gì ông làm được đều có sự đóng góp của nhiều người xung quanh.

Chuyến đi Quảng Trị cũng vậy.

Ông là người được giao trách nhiệm dẫn đoàn, nhưng phía sau ông là cả một tập thể cùng thực hiện.

Vì vậy, nếu nói về việc hoàn thành nhiệm vụ, đó là thành quả chung.

Cũng chính vì vậy mà ông không xem chuyến đi là một chiến công riêng.

Ông chỉ coi đó là một nhiệm vụ khó khăn đã được hoàn thành.

Một nhiệm vụ được hoàn thành bởi sự cố gắng của nhiều người.

Đó là cách ông nhìn về sự cống hiến.

Không nhất thiết phải có một câu chuyện thật lớn.

Không nhất thiết phải có một thành tích nổi bật.

Đôi khi, chỉ cần làm tốt công việc được giao trong hoàn cảnh khó khăn cũng đã là một đóng góp.

Đối với người lính, trách nhiệm nằm ở việc mình có hoàn thành nhiệm vụ hay không.

Nhìn từ góc độ ấy, chuyến đi Quảng Trị trở thành một dấu mốc rất rõ trong cuộc đời ông.

Nó chứng minh rằng người cán bộ kỹ thuật không chỉ có thể đứng lớp.

Ông có thể bước vào một nhiệm vụ thực tế.

Không chỉ biết truyền đạt kiến thức.

Ông còn biết vận dụng kiến thức.

Không chỉ hiểu về kỹ thuật.

Ông còn hiểu về trách nhiệm của người được giao nhiệm vụ.

Và không chỉ biết làm việc trong điều kiện thuận lợi.

Ông có thể kiên trì trong những hoàn cảnh khó khăn.

Đó là sự trưởng thành của một người lính.

Có lẽ vì vậy mà nhiều năm sau, khi nhìn lại tuổi trẻ của mình, ông không nói nhiều về những điều hào nhoáng.

Ông nhắc đến nhiệm vụ.

Nhắc đến trách nhiệm.

Nhắc đến sự kiên trì.

Những từ ấy có vẻ đơn giản, nhưng lại chứa đựng cả một cách sống.

Đối với ông, một người muốn làm tốt công việc trước hết phải biết mình đang làm gì.

Sau đó phải xác định được trách nhiệm.

Rồi phải kiên trì thực hiện.

Nếu gặp khó khăn thì tìm cách giải quyết.

Nếu thiếu kinh nghiệm thì học hỏi.

Nếu cần sự hỗ trợ thì phối hợp với đồng đội.

Đó là cách một nhiệm vụ khó có thể trở thành một nhiệm vụ hoàn thành.

Chuyến đi Quảng Trị cũng cho ông một bài học về giới hạn của bản thân.

Con người chỉ biết mình có thể làm được đến đâu khi thực sự đối mặt với khó khăn.

Những ngày tháng đứng lớp có thể tạo ra sự tự tin về chuyên môn.

Nhưng những hành trình gian khó lại tạo ra bản lĩnh.

Một người có thể biết rất nhiều về kỹ thuật.

Nhưng nếu thiếu sự kiên trì, kiến thức ấy chưa chắc được biến thành kết quả.

Một người có thể có tinh thần trách nhiệm.

Nhưng nếu không biết phối hợp, một nhiệm vụ tập thể cũng khó thành công.

Bởi vậy, chuyến đi ấy là sự kết hợp của nhiều yếu tố.

Chuyên môn.

Trách nhiệm.

Đồng đội.

Và ý chí.

Tất cả cùng tạo nên khả năng hoàn thành nhiệm vụ.

Đối với ông Nguyễn Hữu Tùng, đó là một trong những bài học sâu sắc nhất của đời quân ngũ.

Chiến tranh đã đặt con người trước những hoàn cảnh mà bình thường khó có thể tưởng tượng.

Nhưng chính trong những hoàn cảnh ấy, phẩm chất con người được bộc lộ.

Người lính phải biết vượt qua nỗi nhớ gia đình.

Biết vượt qua sự mệt mỏi.

Biết vượt qua những điều kiện khó khăn.

Biết đặt nhiệm vụ chung lên trước những trở ngại cá nhân.

Và quan trọng nhất, phải giữ được tinh thần của mình.

Ông Tùng đã đi qua thử thách ấy bằng cách giản dị nhất: làm tốt phần việc được giao.

Không nói quá về mình.

Không né tránh khó khăn.

Không bỏ cuộc giữa chừng.

Chỉ kiên trì cho đến khi hoàn thành.

Đó cũng là lý do chuyến đi Quảng Trị trở thành một phần ký ức sâu sắc trong cuộc đời ông.

Nó không chỉ là một chuyến đi.

Nó là một bài kiểm tra về trách nhiệm.

Một bài kiểm tra về bản lĩnh.

Và một bài kiểm tra về khả năng biến kiến thức thành hành động.

Cuối cùng, tiểu đoàn xe tăng đã được đưa đến nơi để thực hiện việc bàn giao.

Nhiệm vụ hoàn thành.

Với ông, đó mới là điều quan trọng nhất.

Sau tất cả những khó khăn, điều còn lại không phải là mình đã vất vả đến mức nào, mà là mình đã làm tròn trách nhiệm hay chưa.

Đó là cách ông nhìn về cuộc đời binh nghiệp.

Một cuộc đời không nhất thiết phải được ghi nhớ bằng những lời lớn lao.

Chỉ cần mỗi nhiệm vụ được giao đều được thực hiện bằng tinh thần trách nhiệm.

Chỉ cần mỗi khó khăn đều được đối diện bằng sự kiên trì.

Chỉ cần mỗi đóng góp đều hướng về công việc chung.

Như vậy đã đủ để tuổi trẻ của một người lính trở nên có ý nghĩa.

Chuyến đi Quảng Trị là một trong những thử thách lớn nhất của ông Nguyễn Hữu Tùng.

Nhưng sau thử thách ấy, ông càng hiểu rõ hơn một điều: người lính không được lựa chọn hoàn cảnh, nhưng có thể lựa chọn cách mình đối diện với hoàn cảnh.

Và ông đã lựa chọn cách của mình: bình tĩnh, trách nhiệm, đoàn kết với đồng đội và kiên trì hoàn thành nhiệm vụ.

Đó chính là bản lĩnh âm thầm của một người lính trí thức.

Một người đã dành phần lớn cuộc đời để làm công tác kỹ thuật, đào tạo và tham mưu, nhưng khi Tổ quốc cần, vẫn sẵn sàng rời khỏi công việc quen thuộc để thực hiện một nhiệm vụ khó khăn nơi chiến trường.

Từ chuyến đi ấy, câu chuyện về ông Nguyễn Hữu Tùng tiếp tục mở ra một ý nghĩa khác: việc đưa một tiểu đoàn xe tăng vào chiến trường không chỉ là một nhiệm vụ vận chuyển, mà còn là một phần đóng góp cụ thể vào sự chi viện cho chiến trường Quảng Trị.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn