Thửa ruộng hậu phương
Ở quê, cha già vẫn cặm cụi ngoài đồng. Mỗi vụ lúa, cha dành phần thóc tốt nhất gửi ra tiền tuyến. Mẹ vá áo bên ngọn đèn dầu mỗi tối. Lá thư từ mặt trận được đọc đi đọc lại nhiều lần. Có mùa giáp hạt, cả nhà ăn khoai thay cơm. Nhưng gói thóc gửi đi vẫn không vơi. Ngày nhận tin con hy sinh, mẹ lặng người rất lâu. Cha ra đồng cấy lúa như mọi ngày. Ông nói còn đất là còn người. Thửa ruộng ấy nuôi bộ đội suốt những năm chiến tranh. Nuôi cả niềm tin ngày thắng lợi. Hậu phương lặng lẽ mà kiên cường.



