Bài viết

Thúng cám giấu thư

Đà Nẵng05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1963, bà Nguyễn Thị Lựu được giao một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: đưa tin từ xã Kỳ Anh sang xã Kỳ Bình. Để che mắt địch, bà cải trang thành một người đi cấy thuê, tay bưng theo một thúng cám lợn như bao người dân lao động khác.

“Thư được giấu kỹ dưới lớp cám,” bà kể. “Nhìn bên ngoài thì không ai nghi ngờ gì.”

Con đường bà đi phải qua trạm kiểm soát của địch – nơi luôn có lính canh gác nghiêm ngặt. Mỗi lần tiến lại gần, bà đều phải tự nhắc mình giữ bình tĩnh, đi đứng tự nhiên, không để lộ bất kỳ dấu hiệu lo lắng nào.

Có những lúc bị gọi lại kiểm tra, bà vẫn giữ vẻ thản nhiên, trả lời như một người dân đi làm thuê bình thường. Ánh mắt, giọng nói, từng cử chỉ đều phải thật tự nhiên.

“Chỉ cần run một chút thôi là có thể bị nghi ngờ ngay,” bà nói.

Thúng cám trở thành “lá chắn” an toàn cho những chuyến đi nguy hiểm. Nhưng phía sau sự bình thường ấy là một nhiệm vụ mang tính sống còn. Nếu bị phát hiện, không chỉ bà mà nhiều người khác cũng có thể gặp nguy hiểm.

Những bước chân của bà khi ấy không chỉ là đi qua một con đường, mà là mang theo niềm tin và trách nhiệm. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ, bà lại thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng hiểu rằng phía trước vẫn còn nhiều thử thách.

Những chuyến đi âm thầm ấy đã góp phần nối liền thông tin giữa các địa phương, hỗ trợ cho hoạt động cách mạng trong giai đoạn khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thúng cám giấu thư | Câu chuyện thời hoa lửa