THUỞ ẤU THƠ VÀ NGỌN LỬA CĂM HỜN
Võ Thị Sáu sinh năm 1933 tại Đất Đỏ, Bà Rịa – một vùng đất nóng bỏng nắng gió, nơi dân nghèo quanh năm chịu cảnh thực dân và tay sai áp bức. Ngay từ nhỏ, Sáu đã chứng kiến cảnh bọn lính Pháp trấn áp dân làng, cưỡng đoạt ruộng vườn, đánh đập người vô tội, cướp bóc từng bữa ăn của dân nghèo. Mỗi cảnh tượng như dao đâm vào tâm hồn cô bé 10 tuổi, khiến trái tim Sáu sớm bừng lên ngọn lửa căm hờn và quyết tâm phải làm điều gì đó để bảo vệ quê hương.
Mẹ cô – một người phụ nữ hiền hậu nhưng mạnh mẽ – thường kể về những cuộc nổi dậy của nông dân Nam Bộ, về những chiến sĩ chống Pháp đã hy sinh, về sự dũng cảm của người dân trong làng. Sáu lắng nghe, thấm từng lời, từng giọt nước mắt của mẹ và của dân làng. Cô ấp ủ trong lòng quyết tâm: “Khi lớn lên, con sẽ trả thù cho quê hương.”
Tuổi thơ Sáu trôi qua giữa đồng ruộng và rừng dừa, cô đã học cách đi lại khéo léo qua bãi mìn giả của lính Pháp, học cách lắng nghe tiếng chân lính trên đường làng, học cách dấu đồ vật và bí mật đi lại trong bóng tối mà không ai phát hiện. Những trò chơi của trẻ con không hấp dẫn Sáu bằng việc theo dõi, quan sát, và học cách sống sót giữa sự áp bức.
Một buổi chiều năm cô lên 12 tuổi, khi đi hái củi ven bìa rừng, Sáu chứng kiến cảnh lính Pháp đánh một người đàn ông trong làng chỉ vì không nộp thuế đủ. Cảnh tượng ấy in sâu vào trí nhớ cô: người đàn ông gục xuống, máu trào ra từ vết thương, tiếng la hét vang vọng giữa rừng. Sáu đứng lặng, đôi tay nắm chặt, tim đập mạnh. Ngay lúc ấy, cô thề với chính mình:
“Khi đủ lớn, con sẽ không còn sợ hãi. Con sẽ làm gì đó để bảo vệ làng, để trả thù cho những người bị đánh đập.”
Từ thời điểm đó, ngọn lửa căm hờn trong Sáu chưa bao giờ tắt. Cô học cách chạy trốn, học cách giấu vật quan trọng, học cách quan sát và dự đoán hành động của lính. Mỗi lần đi ngang qua chốt lính Pháp, cô đều cố gắng đi thật nhanh, nhưng ánh mắt của cô dường như đã nhìn thấu những sơ hở trong đội hình lính, như muốn ghi nhớ từng chi tiết để một ngày nào đó trở thành vũ khí.
Mẹ cô thấy Sáu lớn nhanh về cả thể chất lẫn tinh thần, lo lắng nhưng cũng tự hào. Bà biết rằng con gái mình không chỉ thông minh mà còn có gan dạ – những tố chất sẽ giúp cô bước vào con đường mà không phải ai cùng trang lứa dám đi. Mỗi tối, Sáu đều ngồi bên bếp lửa, nghe mẹ kể chuyện, cảm nhận hơi ấm của bếp và lắng nghe tiếng gió từ rừng dừa. Ngọn lửa bếp trở thành biểu tượng trong tâm trí cô – một ngọn lửa của hy vọng, của quyết tâm, của lòng căm hờn và khát khao tự do.



