Mẹ Việt Nam Anh hùng

Thương

Tây Ninh01/07/2026Trần Thị Ngọc Trâm (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Tư lịch sử - khi cả dân tộc Việt Nam cùng hướng về quá khứ hào hùng - tôi đã có cơ hội được lắng nghe câu chuyện của Mẹ Việt Nam Anh Hùng Phan Thị Hợi.Đó không chỉ là một câu chuyện, mà còn là một lát cắt của lịch sử,nơi những mất mát và hi sinh trở nên quá đỗi thiêng liêng và lớn lao.Chính vì lẽ đó mà ngày hôm nay, khi đất nước không còn phải chịu đựng những “tiếng bom rơi đạn nổ” ,dang đôi cánh vươn mình bay cao trên bầu trời hội nhập, chính chúng tôi sẽ là người cầm lái, chèo chống để đưa con thuyền Việt Nam vượt qua sóng gió và vươn tới những chân trời mới.

“Khi viên đạn xuyên vào một người lính, dù thuộc bên nào đi nữa, thực ra nó đã xuyên vào trái tim của một người mẹ”

Mẹ Phan Thị Hợi - người mẹ sinh năm 1935, người sống giản dị nơi mảnh đất Tây Ninh - đã trải qua nỗi đau mà không phải ai cũng đủ can đảm đối diện, là nỗi đau mất đi những người con thân yêu vì Tổ quốc.Những người con của mẹ, Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho và Nguyễn Văn Vinh, đã ngã xuống khi tuổi đời con rất trẻ, mang theo lý tưởng bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Sự hi sinh ấy không chỉ là mất mát của riêng một gia đình, mà còn là sự đánh đổi cho nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng ngày hôm nay.

Theo lời mẹ kể qua ống kính, trái tim tôi khẽ lặng một nhịp không chỉ vì sự hi sinh thân mình cho Tổ quốc của hai người lính ấy mà còn là cảm xúc đau xót trước giọng kể của mẹ ,bình thản những ẩn sau bên trong mình lại là ký ức đau thương.” Tiễn con đi với đủ hình hài, ngày con trở về con đã hóa thành hình Đất Nước”.Mỗi người con ra đi là một phần máu thịt của mẹ nhưng mẹ vẫn kiên cường sống tiếp.

Qua đó tôi hiểu rằng, trong kỷ nguyên mà dân tộc đang vươn mình ra biển lớn,trách nhiệm của thế hệ trẻ không còn là sự lựa chọn mà là lời hứa với non sông.Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình càng phải biết trân trọng quá khứ và biết ơn những người đã ngã xuống.

Trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc xây dựng và phát triển đất nước là việc mỗi cá nhân ý thức được vai trò công dân, chủ động học tập, sống có lý tưởng, không ngừng vươn lên, dám mở lối,dám dẫn đầu,cống hiến cho sự nghiệp phát triển chung.Đây chính là nền móng vững chắc để mỗi người có thể tiếp thu những kiến thức mới,tri thức mới trong xu hướng hiện đại.Đặc biệt, với sự phát triển như vũ bão của công nghệ thông tin,người trẻ cần không ngừng cập nhật những xu thế mới,học hỏi nhiều kĩ năng để trở nên chủ động,đón đầu làn sóng phát triển của thế giới,tiếp thu những giá trị mới của thời đại.Đây không phải là nhiệm vụ được giao phó từ bên ngoài, mà là sự trưởng thành từ bên trong, là dấu hiệu của một người trẻ không sống qua loa mà sống có mục đích và đóng góp .Nếu thế hệ trước đã dùng máu và nước mắt để viết nên lịch sử thì thế hệ hôm nay phải dùng tri thức, ý chí và trách nhiệm để tiếp tục dựng xây tương lai.Bên cạnh đó, người trẻ cần một đôi mắt luôn hướng về phía trước, cháy rực với những khát khao và đam mê.Chinh phục những ước muốn trong lòng mình cũng chính là chinh phục những nấc thang mới của xã hội và làm rạng danh đất nước.Không chỉ vậy, với xu thế hội nhập mạnh mẽ ngày nay, mỗi quốc gia đều dễ dàng rơi vào nguy cơ bão hòa văn hóa. Vì vậy mà thế hện trẻ cần coi trọng giá trị bản sắc của đất nước mình và đem tinh hoa của người Việt đi muôn nơi. Khi hàng triệu người trẻ cùng nổ lực, cùng nuôi dưỡng khát vọng và cùng hướng tới những điều tốt đẹp, ngọn lửa Tổ quốc sẽ cháy sáng hơn bao giờ hết.Một ngọn lửa được tiếp nối bởi niềm tin, tri thức và trái tim đầy nhiệt huyết của thế hệ trẻ Việt Nam.

Câu chuyện của mẹ Phan Thị Hợi không chỉ khiến tôi xúc động, mà còn thức tỉnh trong tôi một suy nghĩ sâu sắc về trách nhiệm của bản thân.Là một người con của Việt Nam, tôi được may mắn sinh ra trong thời bình nhưng điều đó không có nghĩa tôi chỉ có thể tận hưởng thời bình này, mà tôi còn có trách nhiệm gìn giữ, vun đắp và bảo vệ nó.Và có một sứ mệnh đó là càng ngày càng lan tỏa những giá trị về hòa bình.Bởi vì tôi biết được rằng để có được một nền hòa bình và độc lập như hiện tại, đó là bao nhiêu xương máu và bao nhiêu mồ hôi, nước mắt của ông cha ta đã đổ xuống.Và là một người trẻ,đặc biệt là một người trẻ đang bước vào kỷ nguyên mới, tôi tin rằng không chỉ tôi mà tất cả các người trẻ sẽ luôn phấn đấu,hoàn thiện bản thân mình,nổ lực hết sức mình.Không chỉ để bảo vệ phát triển quê hương ,mà càng ngày càng mang tiếng nói Việt Nam lan tầm thế giới.

“Trong thời chiến ta nguyện dấn thân,trong hòa bình ta nguyện cống hiến,chỉ một lời hiệu triệu sẽ có triệu triệu lời hồi đáp.Tổ quốc khi cất tiếng gọi chúng tôi sẽ đáp lời,vì tuổi trẻ này đã sẵn sàng từ khi biết yêu hai tiếng VIỆT NAM ”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn