Thân nhân liệt sĩ, người có công

Thương binh 82% vẫn lạc quan yêu đời – Ông Nguyễn Văn Muôn

Thương binh 82% vẫn lạc quan yêu đời – Ông Nguyễn Văn Muôn

Tây Ninh28/04/2026Nguyễn Trường Sơn Tuyền (Chi đoàn Trường Tiểu học Võ Thị Sáu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài 248: Thương binh 82% vẫn lạc quan yêu đời – Ông Nguyễn Văn Muôn

Ông Nguyễn Văn Muôn sinh năm 1948, ngụ tại Khóm 1, Phường 1, thành phố Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp. Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cha mất sớm, mẹ tần tảo nuôi 5 người con. Năm 1966, khi vừa tròn 18 tuổi, ông xung phong nhập ngũ, được biên chế vào Trung đoàn 1, Sư đoàn 5, chiến đấu ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Trong một trận đánh ác liệt tại Bình Dương năm 1968, ông bị thương nặng: mảnh đạn cắt đứt dây thần kinh cột sống, tỷ lệ thương tật 82%. Ông còn bị nhiễm chất độc hóa học với tỷ lệ 41%, và từng bị địch bắt, tù đày.

Những di chứng chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những vết thương không thể lành. Ông phải sống chung với những cơn đau hành hạ suốt đời. Nhưng ông không chịu khuất phục. Ông bảo: “Mình còn sống là còn may mắn hơn bao đồng đội đã nằm lại. Còn sức là còn làm.” Ông trở về quê, lập gia đình, làm nông. Dù sức khỏe yếu, ông vẫn cố gắng lao động, nuôi dạy các con khôn lớn. Ông có ba người con, một người tiếp bước cha làm bộ đội, một người làm công an, một người làm giáo viên.

Nhân dịp kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Tháp Huỳnh Minh Tuấn cùng lãnh đạo Sở Nội vụ, TP Cao Lãnh đã đến thăm ông Nguyễn Văn Muôn. Tại gia đình, thay mặt lãnh đạo tỉnh, ông Tuấn ân cần thăm hỏi sức khỏe, đời sống và trao tặng quà cho gia đình; bày tỏ sự tri ân sâu sắc đối với những đóng góp, cống hiến của các gia đình chính sách, người có công với cách mạng trong sự nghiệp đấu tranh, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Dù mang trong mình những đau đớn do chiến tranh để lại, ông Nguyễn Văn Muôn vẫn giữ được tinh thần lạc quan, yêu đời. Mỗi dịp lễ, Tết, ông lại cùng các cựu chiến binh trong phường đi thăm hỏi, giúp đỡ các gia đình chính sách khó khăn hơn. Ông là tấm gương sáng về nghị lực vượt lên thương tật, về lòng biết ơn và tình yêu quê hương, xứng đáng với phẩm chất “thương binh tàn nhưng không phế”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn