Người có công giúp đỡ cách mạng

Thương binh: Bùi Huy Hưởng (1961)

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Nhật Anh (Lớp 8C THCS Lương Thế Vinh,xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ thuở bé, tôi đã được học về những trang lịch sử hào hùng của dân tộc. Đó là những cuộc khởi nghĩa dựng nước và giữ nước, là hình ảnh những vị anh hùng như Trần Quốc Toản bóp nát quả cam thể hiện lòng căm thù giặc, như Võ Thị Sáu hiên ngang trước mũi súng, hay Hai Bà Trưng cưỡi voi phất cờ khởi nghĩa. Nhờ sự hy sinh của họ mà đất nước ta mới có được hòa bình như hôm nay.

Thế nhưng, trong trái tim tôi, ngoài những anh hùng của lịch sử, còn có một người anh hùng gần gũi nhất, một người đã dành cả tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc – ông ngoại của tôi.

Ông tôi sinh năm 1961, khi đất nước còn nhiều khó khăn. Đến ngày 1 tháng 4 năm 1981, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông được biên chế vào tiểu đoàn 3, làm nhiệm vụ lính luồn sâu, một nhiệm vụ đầy hiểm nguy, đòi hỏi sự gan dạ và tinh thần thép.

Ông kể rằng những năm tháng ấy, từng bước hành quân, từng nhiệm vụ đều có thể đối mặt với cái chết. Khi quân địch chiếm đóng ở Lạng Sơn, tiểu đoàn của ông được lệnh tiến quân lên phía trước để chặn đường, đánh trả. Đó là trận chiến ác liệt nhất trong ký ức của ông. Bom đạn dội xuống như mưa, khói lửa mịt mù, tiếng súng vang lên từng đợt khiến đất trời như rung chuyển.

Trong một lần đối mặt với quân địch, ông bị thương ở đầu. Máu chảy xuống làm mờ đôi mắt nhưng ông vẫn kiên cường chiến đấu cùng đồng đội. Sau nhiều ngày vừa chiến đấu vừa bảo vệ tuyến phòng thủ, cuối cùng đơn vị ông đã giành chiến thắng vẻ vang. Đó không chỉ là chiến thắng của lòng can đảm, mà còn là chiến thắng của ý chí sắt đá và tình đồng đội keo sơn.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ, ông tôi xuất ngũ vào ngày 15 tháng 10 năm 1985. Trở về đời sống bình thường, ông lựa chọn một cuộc sống giản dị, hiền hòa, nhưng trên thân thể ông vẫn còn đó những vết sẹo của chiến tranh như những dấu ấn không bao giờ phai. Hiện nay, ông đã 64 tuổi, có rất nhiều bằng khen và huy chương ghi lại những năm tháng chiến đấu kiên cường của mình.

Đối với tôi, ông không chỉ là người ông hiền hậu mỗi ngày nhắc tôi học bài, dạy tôi sống tốt, mà còn là người anh hùng lớn nhất trong đời. Mỗi khi nghe ông kể về chiến tranh, tôi cảm nhận được niềm tự hào lẫn sự xúc động sâu sắc. Tôi hiểu rằng để có hòa bình, để tôi được đến trường, được sống trong hạnh phúc như hôm nay, ông và biết bao người lính khác đã phải đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân.

Ông luôn là tấm gương sáng để con cháu noi theo – tấm gương của lòng dũng cảm, sự kiên trì và tình yêu đất nước. Tôi tự hứa với bản thân rằng sẽ học thật tốt, sống thật tốt để không phụ những hy sinh mà ông và bao thế hệ đi trước đã dành cho Tổ quốc.

Trong lòng tôi, ông mãi mãi là người anh hùng vĩ đại nhất.

Em sẽ học thật giỏi để có thể xây dựng đất nước so sánh với các cường quốc nam châu khác

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn