Thương binh Nguyễn Văn Bé Năm
Ngồi tựa lưng vào gốc cây rừng,
Nghe tiếng suối hát bên lưng đồi nhỏ.
Khói thuốc cay mà lòng như gió,
Nhớ mẹ hiền, nhớ mái lá đơn sơ.
Bạn cười vang — "Mai lại tiến vô!",
Đường ra trận chẳng ai hẹn trước.
Chiều nay nắng tắt rồi — thôi mặc,
Một phút bình yên cũng quý vô ngần.



