Người có công giúp đỡ cách mạng

Thương binh Nguyễn Đắc Doanh

Hưng Yên12/12/2025Nguyễn Thị Thu Trang (Học sinh lớp 8A - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết

Ông nội em hiện đang sinh sống tại xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Bây giờ ông đã già rồi, dáng đi chậm rãi hơn xưa, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng và ấm áp như thuở nào. Mỗi lần nhìn ông ngồi bên hiên nhà, chậm rãi nhấp từng ngụm trà nóng, em lại nhớ về những câu chuyện ông thường kể – những câu chuyện của một thời hoa lửa mà ông đã sống, đã chiến đấu và đã trưởng thành từ đó.

Ông nhập ngũ khi mới mười tám tuổi. Đó là thời điểm đất nước còn chìm trong bom đạn, tiếng máy bay gầm rú ngày đêm không lúc nào ngớt. Ông bảo rằng lúc ấy, ai cũng mang trong mình một ngọn lửa – ngọn lửa yêu nước, của niềm tin và khát khao độc lập. Thế nhưng, những năm tháng hành quân qua rừng Trường Sơn, ông và đồng đội phải đối mặt với biết bao gian khổ: thiếu lương thực, bệnh tật, bom rơi, và cả những phút giây cận kề cái chết. Dù vậy, điều ông nhớ nhất lại chính là tình đồng chí, đồng đội – những cái nắm tay động viên nhau giữa hiểm nguy, những bữa cơm chỉ còn vài củ sắn mà ai cũng nhường nhau phần nhiều hơn.

Ông từng tham gia nhiều trận chiến ác liệt. Trên cánh tay ông vẫn còn một vết sẹo dài – kỷ niệm của một lần ông lao ra cứu đồng đội bị thương. Mỗi khi em tò mò chạm vào vết sẹo ấy, ông chỉ mỉm cười bảo rằng: đó là dấu vết của thanh xuân ông, một thanh xuân rực lửa và rất đáng tự hào. Cuộc sống của ông trong thời hoa lửa vô vàn gian lao. Ông hành quân băng qua rừng Trường Sơn nhiều tháng liền, mưa rừng ướt lạnh, lương thực ít ỏi, từng miếng sắn được chia cho nhau thật nhỏ. Mỗi bước chân đều có thể gặp hiểm nguy bởi bom mìn, nhưng ông và đồng đội vẫn luôn nắm chặt tay nhau để vượt qua.

Có lần, đơn vị ông bị phục kích. Trong giây phút sinh tử, ông đã lao ra đỡ lấy đồng đội bị thương, rồi kéo bạn mình vào hầm trú ẩn. Vết sẹo trên cánh tay ông vẫn còn đến tận bây giờ, như một dấu ấn của tuổi trẻ cháy bỏng giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Đó là dấu vết của thanh xuân ông – một thanh xuân rực lửa, đầy gian nan nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với chiếc ba lô cũ sờn và một trái tim đầy thương nhớ. Ông xây dựng lại cuộc sống từ đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng chiến tranh, rồi lập gia đình, chăm sóc con cháu bằng tất cả sự bình dị và lòng nhân hậu. Dù đã trải qua bao mất mát, ông vẫn sống lạc quan trong hoà bình hôm nay. Sự kiên cường của ông khiến em vô cùng khâm phục, nhưng trong trái tim ông vẫn còn đó những khoảnh khắc không bao giờ phai nhạt. Chính ông là người đã dạy cho em hiểu được biết bao mất mát mà thế hệ của ông đã phải gánh chịu để đổi lấy ngày hôm nay.

Đối với em, ông nội không chỉ là người thân yêu mà còn là biểu tượng của sự kiên cường, bao dung và lòng yêu nước sâu sắc. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của ông vẫn thắp lên trong em niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn. Ông luôn nhắc em phải sống có trách nhiệm, biết ơn và cố gắng hơn mỗi ngày. Mỗi lần nghe ông kể chuyện cũ, em lại càng trân trọng hơn giá trị của hoà bình hôm nay, càng thêm tự hào về gia đình mình, về ông – người chiến sĩ năm xưa. Em tự nhủ phải sống thật tốt, thật xứng đáng với thế hệ của ông – những con người đã hi sinh cả tuổi trẻ cho Tổ quốc

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Thương binh Nguyễn Đắc Doanh | Câu chuyện thời hoa lửa