THƯƠNG BINH NGUYỄN KHẮC TẦN – ĐI QUA MỘT THỜI VÀ Ở LẠI TRONG KÝ ỨC QUÊ HƯƠNG
Thời gian có cách riêng để làm mọi thứ thay đổi. Những con đường cũ có thể được mở rộng, những ngôi nhà mới nối tiếp nhau mọc lên, những đứa trẻ của ngày hôm qua trở thành những người trưởng thành của hôm nay. Nhưng có những điều dù thời gian đi qua bao lâu vẫn cần được gìn giữ, bởi đó là ký ức làm nên chiều sâu của một quê hương.
Trong những ký ức ấy có hình ảnh của những người đã đi qua chiến tranh.
Thương binh Nguyễn Khắc Tần là một người con của quê hương Tân Mai thuộc thế hệ ấy.
Khi nhắc đến hai chữ thương binh, chúng ta thường nghĩ ngay đến những người đã mang thương tật sau những năm tháng chiến tranh. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở hai chữ ấy, chúng ta mới nhìn thấy một phần rất nhỏ của câu chuyện. Phía sau danh hiệu thương binh vẫn là một con người với một cuộc đời, với những năm tháng đã trải qua và với cuộc sống tiếp tục sau khi trở về.
Chiến tranh kết thúc không có nghĩa tất cả những ảnh hưởng của nó cũng kết thúc. Những thương tật về sức khỏe có thể trở thành một phần của cuộc sống. Những điều từng quen thuộc có thể phải thích nghi lại. Những giới hạn về sức khỏe có thể đồng hành cùng người thương binh trong những năm tháng tiếp theo.
Nhưng rồi cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Đó là điều mà những người trở về sau chiến tranh đều phải đối diện. Sau những năm tháng đặc biệt của đất nước là những ngày tháng bình thường của đời sống. Và trong sự bình thường ấy, những người thương binh tiếp tục sống, tiếp tục gắn bó với quê hương và tiếp tục chứng kiến những đổi thay của nơi mình sinh ra, lớn lên.
Hôm nay, một thế hệ mới đang trưởng thành trên quê hương Tân Mai. Các em nhỏ đến trường, những người trẻ có những ước mơ riêng, những gia đình xây dựng cuộc sống và quê hương từng ngày đổi mới.
Có lẽ chính những điều bình dị ấy lại khiến chúng ta càng hiểu hơn giá trị của hòa bình.
Bởi người trẻ hôm nay không cần phải trải qua chiến tranh để hiểu rằng hòa bình đáng quý. Chỉ cần biết rằng đã có một thế hệ phải đi qua những năm tháng khó khăn, trong đó có những người trở về với thương tật, là chúng ta đã có thêm một lý do để trân trọng cuộc sống hiện tại.
Người thương binh cũng chính là một cây cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.
Họ giúp những câu chuyện tưởng như xa xôi trở nên gần gũi hơn. Họ khiến lịch sử không chỉ nằm trong sách mà hiện diện ngay giữa cuộc sống. Và họ nhắc chúng ta rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm với quê hương của mình.
Thế hệ trước đã đi qua những năm tháng của họ.
Thế hệ hôm nay có trách nhiệm xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Thế hệ mai sau sẽ tiếp tục giữ gìn những gì được trao lại.
Sự tri ân vì thế không nên chỉ xuất hiện trong những ngày tháng đặc biệt. Tri ân cần trở thành một phần của đời sống, được thể hiện bằng sự quan tâm, bằng những việc làm cụ thể và bằng việc kể lại những câu chuyện về người có công cho thế hệ trẻ.
Để một cái tên không bị lãng quên.
Để một chặng đời không bị chìm vào im lặng.
Để những người đã đi qua một thời luôn biết rằng quê hương vẫn nhớ đến họ.
Xin gửi tới thương binh Nguyễn Khắc Tần sự kính trọng và lòng biết ơn chân thành. Giữa một Tân Mai đang từng ngày đổi mới, mong rằng ký ức về những người đã đi qua những năm tháng đặc biệt của đất nước vẫn luôn được gìn giữ, bởi đó chính là một phần làm nên chiều sâu và nghĩa tình của quê hương.



