Cựu chiến binh

thương binh Nguyễn Văn Bình – ấp Hòa 1

Vĩnh Long21/11/2025Nguyễn Kim Ngân (Xã đoàn Hưng Khánh Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
thương binh Nguyễn Văn Bình – ấp Hòa 1

Sinh năm 1957 tại mảnh đất Hòa 1 hiền hòa mà kiên trung, chú Nguyễn Văn Bình lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của chú gắn với những buổi chạy giặc, những đêm nghe tiếng đại bác vọng về từ phía xa, nhưng cũng từ đó hun đúc trong chú tinh thần yêu nước nồng nàn và khát vọng được đứng vào hàng ngũ những người cầm súng bảo vệ quê hương.

Năm vừa tròn 18 tuổi, khi bạn bè cùng trang lứa còn đang cắp sách đến trường, chú Bình đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Chú tham gia chiến đấu tại nhiều mặt trận ác liệt ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Những năm tháng ấy, chú cùng đồng đội phải đối mặt với muôn vàn gian khổ: thiếu thốn lương thực, sốt rét rừng hành hạ, nhưng tinh thần quyết tâm chiến đấu của anh bộ đội Cụ Hồ vẫn cháy bùng.

Trong một trận càn lớn năm 1978, khi đơn vị làm nhiệm vụ truy quét tàn quân địch, chú Bình đã bị thương nặng do trúng mảnh pháo. Vết thương làm chú mất nhiều máu và để lại di chứng nặng nề. Dù đau đớn tột cùng, nhưng chú vẫn cố gượng đứng lên, dìu đồng đội bị thương rời khỏi vòng vây. Sự gan dạ và không rời đồng đội trong nguy nan ấy đã khiến ai từng chứng kiến đều không thể nào quên.

Sau khi điều trị, hội đồng quân y xác định thương tật của chú thuộc thương binh hạng 2/4. Rời quân ngũ, chú trở về quê nhà Hưng Khánh Trung khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng thân thể không còn vẹn nguyên như trước. Vượt lên nỗi đau thể xác, chú Bình chọn cho mình cuộc sống bình dị, lặng lẽ cống hiến bằng sức lực còn lại. Chú chăm lo gia đình, tham gia các hoạt động của ấp, của Hội Cựu chiến binh, động viên lớp trẻ tiếp bước cha anh bảo vệ Tổ quốc trong thời bình.

Nhắc về những năm tháng chiến đấu, chú Bình chỉ cười hiền:
“Tui còn sống trở về, còn nhìn thấy quê hương đổi mới từng ngày là hạnh phúc lớn nhất đời mình. Đồng đội tui, nhiều người nằm lại… Tui phải sống sao cho xứng với họ.”

Câu nói giản dị ấy là minh chứng cho bản lĩnh, nhân cách và tinh thần của người lính Cụ Hồ – luôn đặt Tổ quốc, đồng đội lên trên bản thân mình.

Hôm nay, nơi ấp Hòa 1 thanh bình, chú Nguyễn Văn Bình trở thành biểu tượng của lòng kiên trung và nghị lực vượt khó. Cuộc đời chú là câu chuyện đẹp về thời hoa lửa – một thời mà thế hệ thanh niên đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để viết nên trang sử hào hùng của quê hương Hưng Khánh Trung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn