Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

thương binh Phạm Nhật Tư

Hưng Yên11/12/2025Nguyễn Bảo An (Lớp:7c - Trường:THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở cuối con đường nhỏ phủ đầy bóng tre, nơi những buổi chiều gió thổi làm cánh đồng lúa xào xạc, có một ngôi nhà cấp bốn đơn sơ mà mỗi lần đi ngang qua, em đều cúi đầu kính trọng. Đó là nhà của bác Tư, một thương binh đã trải qua những tháng năm chiến trận khốc liệt. Đối với người dân trong làng, bác không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là biểu tượng của nghị lực và lòng yêu nước.

Bác Tư năm nay đã ngoài sáu mươi tuổi. Mái tóc bạc như cước, dáng người hơi gầy, nhưng ánh mắt bác lúc nào cũng sáng, hiền hậu và kiên nghị. Điều khiến em chú ý nhất chính là bác chỉ còn một bàn tay. Mỗi lần nhìn bàn tay còn lại vẫn thoăn thoắt làm việc, trái tim em lại nhói lên, tưởng tượng về những năm tháng lửa đạn mà bác đã trải qua.

Ngày còn trẻ, bác Tư là người lính đặc công dũng cảm. Bác kể rằng có những đêm hành quân lặng lẽ dưới ánh trăng vàng, bước chân phải nhẹ như gió để tránh bị địch phát hiện. Có những buổi sáng, pháo đạn của kẻ thù nổ vang đến mức rung chuyển cả lòng đất. Và trong một trận chiến ác liệt, để bảo vệ kho lương thực của đơn vị khỏi phát nổ, bác đã không chần chừ lao vào phá hủy quả bom đang cháy. Bác cứu được đồng đội, giữ được cả đơn vị, nhưng đã mất đi cánh tay phải.

Khi nghe tin đó, mẹ bác chỉ biết ôm lấy con trai mà khóc nức nở. Nhưng bác thì lại mỉm cười, giọng vẫn chắc nịch:
“Con còn sống trở về là hạnh phúc rồi, mẹ ạ.”
Câu nói giản dị mà mạnh mẽ ấy khiến em càng cảm phục. Chỉ có những người lính kiên cường và giàu tình yêu Tổ quốc mới có thể nói ra những lời bình thản trước mất mát như vậy.

Trở về quê hương, bác Tư không hề buông xuôi số phận. Dù chỉ còn một bàn tay, bác vẫn tự tập lái xe máy, tập làm việc nhà, học cách cắt cỏ, trồng rau, nuôi gà, nuôi lợn để tự lo cho bản thân. Những việc đối với người bình thường đã khó, với bác lại càng khó gấp bội, nhưng chưa bao giờ em nghe bác than vãn. Bác hay nói:
“Thương binh nhưng không được để mình trở thành phế binh.”
Câu nói ấy như một ngọn lửa thắp sáng ý chí của bao người trong xóm, trong đó có cả em.

Mỗi buổi sáng, khi mặt trời còn chưa kịp thức giấc, bác đã dậy, cầm chiếc thùng tưới vườn rau xanh mướt sau nhà. Rồi bác đến nhà văn hóa thôn, tham gia hoạt động của Hội Cựu chiến binh, lúc thì dọn dẹp, lúc thì giúp mọi người sắp xếp bàn ghế cho các cuộc họp. Bác bảo với em rằng làm việc không chỉ giúp rèn luyện sức khỏe mà còn giúp bác cảm thấy như vẫn còn được cống hiến.

Buổi chiều hè, khi lũ trẻ chúng em tụm lại dưới gốc đa đầu xóm, bác Tư lại ra ngồi cùng và kể chuyện chiến trường. Những câu chuyện khi thì hào hùng đầy khí thế, khi thì xúc động đến nghẹn ngào. Bác thường nhắc về “anh em” – những đồng đội trẻ tuổi, người đã nằm xuống giữa lúc tuổi đời còn xanh. Mỗi lần bác kể, ánh mắt bác sáng lên rồi lặng xuống, như nhìn thấy cả một thời tuổi trẻ cháy bỏng mà bác luôn mang trong tim.

Có lần, khi bác dùng bàn tay duy nhất để buộc lại sợi dây rút nước hay gánh thùng rau, em đứng nhìn mãi không thôi. Em thấy ở bác Tư không chỉ là sự khéo léo, mà còn là một nghị lực phi thường, một ý chí mạnh mẽ mà không phải ai cũng có được. Bác đã hiến dâng một phần cơ thể cho đất nước, nhưng đổi lại bác vẫn trao cho đời nụ cười lạc quan và tấm lòng bao dung.

Mỗi lần nghe tiếng nạng gõ nhẹ trên nền sân, mỗi lần nhìn bóng bác Tư đổ dài trong nắng chiều, em lại thấy lòng mình đầy những cảm xúc khó tả: vừa thương, vừa kính trọng, vừa biết ơn. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí là máu xương của biết bao con người như bác.

Em luôn coi bác Tư là tấm gương sáng để noi theo. Bác giúp em hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ không chỉ là học tập thật tốt mà còn là phải sống tử tế, biết yêu thương và gìn giữ những gì mà thế hệ cha anh đã hy sinh để bảo vệ.

Và mỗi khi đi ngang qua ngôi nhà nhỏ ấy, trong lòng em lại thầm nhắc:
“Chúng cháu sẽ cố gắng thật nhiều để xứng đáng với sự hy sinh của bác và bao người lính năm xưa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
thương binh Phạm Nhật Tư | Câu chuyện thời hoa lửa