Thương binh Phạm Văn Lạc (1958)
Bài viết
Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ nhưng hậu quả của nó vẫn còn ghi dấu mãi. Để có được độc lập tự do và hoà bình ngàyhôm nay, bao thế hệ đi trước đã anh dũng hy sinh. Họ là những thương binh và liệt sỹ. Em cảm thấy rất tự hào khi có người ông là thương binh tham gia chiến trường để đổi lấy hòa bình cho đất nước.
Ông em là thương binh Phạm Văn Lạc sinh năm 1958, một người đàn ông kiên cường, dũng cảm. Ông đã từng tham gia nhiều mặt trận và các cuộc kháng chiến khác nhau để bảo vệ Tổ quốc. Ông em là một trong những người lính đã trải qua những ngày tháng chiến đấu gian khổ.Những năm tháng đó, ông đã phải rời xa gia đình, xa quê hương ,để đi đến những vùng đất xa xôi, hiểm trở chiến đấu chống lại kẻ thù.
Em vẫn nhớ như in những câu chuyện mà ông kể về thời chiến tranh, về những đồng đội đã hy sinh,về những ngày ông phải sống trong bom đạn. Ông là một người lính thực thụ, luôn sẵn sàng hy sinh vì Tổ Quốc, vì nhân dân. Là một người lính già đã từng tham gia vào mặt trận Biên giới Tây Nam. Tuy ông không kể nhiều về chiến tranh nhưng mỗi lần ông kể cho em và gia đình nghe thì nó lại để lại trong em rất nhiều ấn tượng sâu sắc và những niềm tự hào. Khi còn trẻ ông em đã tham gia vào quân đội và được cử đi chiến đấu ở mặt trận Biên giới Tây Nam. Đó là những ngày tháng đầy khó khăn và rất nguy hiểm mà ông phải đối mặt.
Ông nhập ngũ năm 1977 trong niềm vui đất nước hoàn toàn giải phóng, không lâu sau bọn phản động Pon Pốt xâm lược biên giới Tây Nam giết hại đồng bào vùng biên giới. Bản thân của ông cùng với thanh niên ngày ấy tiếp tục cầm súng chiến đấu bảo vệ vùng đất biên cương của Tổ quốc. Tháng 12 năm 1977 ông cùng đồng đội chiến đấu với quân xâm lược, đến tháng 12 năm 1978 ông bị thương, phải quay trở lại tuyến sau điều trị. Khi vết thương lành, ông trở lại đơn vị để tiếp tục chiến đấu cùng với đơn vị giải phóng đất nước Campuchia. Ông cùng đồng đội xây chính quyền giúp bạn đến năm 1982 ông em được đơn vị cho ra quân hoàn thành nhiệm vụ, trở về địa phương và ông mang trên mình thương tật hạng 4/1.
Sau khi từ chiến trường trở về, ông đã trở thành một người cha, một người ông mẫu mực, luôn dạy dỗ con cháu về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh và lòng yêu nước một cách sâu sắc. Ông là một người giản dị , nhưng luôn mang cho mình một tâm hồn lớn, một lòng yêu nước.
Em luôn tự hào về ông, người đã từng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Em sẽ luôn ghi nhớ về những câu chuyện mà ông đã kể cho em nghe, những giá trị tốt đẹp mà ông đã dạy dỗ. Vì ông là một người mẫu mực để con cháu noi theo.Với em, ông là người đàn ông vĩ đại nhất.



