Người có công giúp đỡ cách mạng

Thương binh Phạm Văn Phương

Hưng Yên30/12/2025Phạm Quỳnh Anh (Học sinh lớp:7A - Trường:THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Em tên là Phạm Quỳnh Anh, học lớp 7A, trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên. Em đã được ông ngoại kể cho rất nhiều câu chuyện về thời hoa lửa của ông – những ngày tháng chiến tranh gian khổ, nhưng anh hùng và hào hùng. Tuy nhiên, trong số rất nhiều câu chuyện, tôi vẫn nhớ nhất là câu chuyện về Đại thắng mùa Xuân năm 1975, một mốc son rực rỡ của dân tộc Việt Nam.

Hôm đó, em và ông đang ngồi trò chuyện trong căn nhà yên tĩnh. Ông kể cho em nghe về thời hoa lửa của ông: “Thời đó, ông nhập ngũ từ khi mới 20 tuổi, sau đó ông cùng đồng đội vào miền Nam tham gia cuộc chiến chống Mỹ. Vào đầu thập niên 70 thế kỷ XX, quân địch đã chịu thất bại nặng nề trên chiến trường, họ bế tắc trong việc hoạch định các phương thức tác chiến, đồng thời phải đối mặt với áp lực mạnh mẽ từ phong trào phản đối cuộc chiến tranh. Khi đó, ông đã phải chứng kiến rất nhiều đồng đội của mình ngã xuống vì Tổ quốc. Bản thân ông em cũng bị 1 viên đạn xuyên qua phổi làm ông vẫn bị chấn thương phổi.

Ngồi nghe ông kể, em không khỏi rơi nước mắt khi nghĩ đến những người chiến sĩ đã hy sinh tuổi thanh xuân của mình để bảo vệ đất nước. Em tưởng tượng hình ảnh ông cùng đồng đội đứng giữa bom đạn, mặt mũi dính đầy bùn đất, mệt mỏi nhưng vẫn kiên cường bước tiếp, bảo vệ quê hương, bảo vệ từng mái nhà của người dân. Mỗi câu chuyện ông kể như một bài học về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần yêu nước.

Em tự nhủ, mình cũng phải học cách trân trọng và giữ gìn hòa bình mà ông cha đã đánh đổi bằng máu và xương. Em sẽ cố gắng học hành chăm chỉ, rèn luyện bản thân, sống tử tế, biết giúp đỡ mọi người xung quanh, để không phụ lòng những người đã hy sinh cho Tổ quốc. Mỗi khi nhìn bức ảnh của ông trong bộ quân phục, em cảm thấy tự hào và ấm áp trong lòng, như thể ông vẫn đang ở bên, dõi theo và truyền cho em sức mạnh.

Câu chuyện của ông ngoại không chỉ là ký ức về chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng, thắp sáng niềm tin, lòng tự hào và trách nhiệm của em với quê hương. Em hứa sẽ ghi nhớ và kể lại cho các bạn, cho thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay là vô giá, và những hy sinh của cha ông sẽ không bao giờ bị lãng quên. Em sẽ cố gắng sống xứng đáng, để một ngày nào đó, khi lớn lên, có thể đóng góp sức mình cho đất nước, như ông đã từng dũng cảm làm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn