Thương binh "tàn nhưng không phế" và trang trại xanh trên quê hương
Ông Hoàng Đình Nhâm, thương binh hạng 3/4, người lính từng chiến đấu tại mặt trận Tây Nguyên năm 1972. Trở về với 7 vết thương trên cơ thể, ông không đầu hàng số phận mà trở thành tấm gương sáng về ý chí vươn lên, xây dựng trang trại tổng hợp cho thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi năm .
Năm 1972, khi mới 20 tuổi, anh lính trẻ Hoàng Đình Nhâm quê Nghệ An xung phong vào chiến trường miền Nam. Trong trận đánh tại cao điểm 1015, Kontum, ông bị thương nặng do mảnh pháo, 7 vết thương trên người, trong đó có một mảnh đạn vẫn còn nằm ở phổi.
"Tôi tưởng mình không qua khỏi. Nhưng rồi nghĩ đến đồng đội đã hy sinh, nghĩ đến mẹ già ở quê, tôi lại cố gắng sống" – ông Nhâm nhớ lại. Sau 2 năm điều trị, ông xuất ngũ với tỷ lệ thương tật 61%.
Trở về quê hương với hai bàn tay trắng, ông Nhâm bắt tay vào khai hoang, cải tạo vùng đất đồi trọc. Những ngày đầu, vết thương tái phát, mỗi nhát cuốc là mỗi lần đau nhức nhưng ông không bỏ cuộc. "Mình là lính, đã qua cả bom đạn, còn sợ gì khó khăn. Các đồng đội đã nằm xuống, mình còn sống phải sống cho xứng đáng" – ông tâm niệm.
Với phương châm "lấy ngắn nuôi dài", ông Nhâm trồng keo, trồng cây ăn quả, đào ao thả cá, chăn nuôi gia súc. Đến nay, trang trại của ông có 2ha keo, 1ha cây ăn quả các loại, ao cá rộng 3.000m2, mỗi năm thu lãi gần 200 triệu đồng .
Không chỉ làm giàu cho bản thân, ông còn hướng dẫn, hỗ trợ nhiều gia đình cựu chiến binh, thương binh khác cùng phát triển kinh tế. "Chúng tôi từng sát cánh ngoài chiến trường, nay lại cùng nhau xây dựng quê hương. Đó là niềm vui lớn nhất của người lính già chúng tôi", ông Nhâm chia sẻ.


