THƯỢNG SỸ - NGUYỄN VĂN THANH
Nguyễn Văn Thanh vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi anh cùng đơn vị dừng chân tại một phum nhỏ sát rừng để nghỉ ngơi sau chặng hành quân dài. Ánh nắng cuối ngày nhuộm vàng những mái nhà đơn sơ, và mùi khói bếp từ lán của bộ đội Campuchia trở thành thứ níu bước chân người lính trẻ. Khi nhận được lời mời dùng bữa cùng anh em bạn chiến đấu nước bạn, Thanh vừa bất ngờ vừa cảm động. Trên chiếc bàn tre mộc mạc, nồi cơm trắng bốc khói, bát canh chua nấu kiểu Khmer và vài món rau rừng giản dị được dọn ra trong tiếng cười thân tình. Anh nhớ rõ ánh mắt hiền hậu của người chỉ huy bạn, khi ông nhẹ nhàng gắp cho Thanh miếng cá khô nướng và bảo rằng: “Anh em cùng chiến hào không khác gì ruột thịt”.
Bữa cơm hôm ấy không chỉ giúp xua tan mệt mỏi mà còn khiến Thanh cảm nhận sâu sắc tình đồng chí, đồng đội vượt qua biên giới, ngôn ngữ và khác biệt văn hóa. Những người lính Campuchia chân chất kể chuyện gia đình, chuyện chiến khu, còn anh em Việt Nam chia sẻ kinh nghiệm hành quân, chuyện quê nhà đang vào vụ lúa. Dưới ánh đèn dầu leo lét, tiếng cười và câu chuyện hòa quyện như xóa nhòa mọi gian khó của chiến trường.
Đối với Thanh, đó không chỉ là một bữa ăn mà là kỷ niệm thấm đượm nghĩa tình. Nó nhắc anh nhớ rằng giữa bom đạn tàn khốc, tình người vẫn là ngọn lửa ấm áp nhất. Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ngồi quây quần bên nồi cơm nóng cùng bộ đội Campuchia, trái tim anh lại dâng lên niềm biết ơn và tự hào về những ngày tháng đã được sống, chiến đấu và sẻ chia cùng những người bạn chân thành nơi đất bạn



