thượng Tá Lê Văn Đức đưa người thân ra chiến trường

Thượng tá Lê Văn Đức, quê Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, mỗi khi nhắc lại những năm tháng khói lửa tại chiến trường Campuchia, trong lòng ông vẫn trào dâng những cảm xúc khó diễn tả. Nhưng có một kỷ niệm đặc biệt theo ông suốt cả cuộc đời: đó là lần liều mình đưa một người thân – cậu em họ nhỏ tuổi – vượt qua ranh giới chiến trường để tránh khỏi tay địch. Những ngày ấy, chiến sự khốc liệt, quân Pol Pot rình rập khắp nơi, dân thường bị truy đuổi không lối thoát. Khi người em họ bị địch phát hiện và có nguy cơ bị bắt, ông Đức hiểu rằng nếu không cứu kịp, gia đình sẽ mãi mang nỗi đau.
Đêm ấy, giữa màn sương dày, tiếng pháo vọng về như xé toạc bầu trời, ông âm thầm dẫn em len lỏi qua từng rừng tre, từng cánh ruộng khô cháy. Địch phục kích dày đặc, đường trở về vô cùng hiểm nguy. Có lúc, hai chú cháu phải nằm bất động gần một giờ dưới hố đất ẩm để tránh toán lính tuần tra đi ngang. Đứa em run rẩy, nhưng ông chỉ khẽ nắm tay trấn an, “Cứ tin anh, mình sẽ về được.” Trên vai ông khi ấy không chỉ là tình thân, mà còn là trách nhiệm của người lính Việt Nam – luôn bảo vệ dân, dù chỉ là một mạng người.
Khi mặt trời dần hé sáng, hai chú cháu vượt được bờ sông cuối cùng, nơi có đơn vị bạn chốt giữ. Người em òa khóc vì sống sót, còn ông Đức chỉ im lặng, lau vội mồ hôi phủ đầy bụi đất. Đó là khoảnh khắc ông hiểu sâu sắc rằng chiến tranh không chỉ có bom đạn, mà còn là những giây phút con người níu lấy hy vọng, bảo vệ nhau bằng tình thương. Nhiều năm sau trở về quê, mỗi lần nhớ lại, thượng tá Lê Văn Đức luôn xem đó là một trong những chiến công âm thầm nhưng đáng tự hào nhất đời lính của mình. Ông bảo, cứu được một người cũng là giữ lại một gia đình, và đó chính là ý nghĩa lớn nhất của người chiến sĩ trong thời loạn lửa.



