Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh - một cuộc đời trầm lặng và rực rỡ
Chàng sĩ quan trẻ với lời hứa: “Chưa nên người thì chưa về!”
Ông kể tôi nghe chuyến đi công tác nước ngoài đầu tiên của ông diễn ra ngay sau khi vừa tốt nghiệp Trường Sĩ quan Thông tin ở Nha Trang (Khánh Hòa). Chuyến đi nước ngoài này của ông kéo dài... 5 năm! Hồi đó, nghe nói về chuyện con em các cán bộ cao cấp được đãi ngộ, biệt đãi này nọ, ông rất khó chịu. Vốn ưa thử thách, mà không đâu có nhiều thử thách hơn ở chiến trường nên tốt nghiệp xong, ông lên gặp đồng chí Lê Đức Anh, khi ấy là Thứ trưởng Bộ Quốc phòng kiêm Tư lệnh Quân tình nguyện Việt Nam tại Campuchia, tình nguyện xin đi chiến đấu giúp bạn ở Campuchia với lời hứa: “Chưa nên người thì chưa về!”.
Trước khi đi, thầy dạy ông ở Trường Sĩ quan Thông tin nói đại ý là con em cán bộ cao cấp sướng quen rồi thì cứ đi chiến trường khoảng 6 tháng, nếu thấy khổ quá, không chịu được thì xin về, người ta cho về ngay! Thế là ông ở lại chiến trường Campuchia liền 5 năm không về phép lần nào! Chị gái và anh rể ông phải lên gặp cấp trên, nhờ “vận động” ông về thăm nhà, chứ cứ đi biền biệt suốt, nhà không biết tin tức thế nào...
Chàng Trung úy Nguyễn Chí Vịnh đặt chân xuống sân bay Pochentong vào một ngày mùa hè năm 1984. Tình hình Campuchia khi ấy rất phức tạp, Khmer Đỏ đang chống phá ác liệt, tổ chức các hoạt động ám sát, phá hoại khắp nơi, kể cả ở Phnom Penh. Nói “đi nước ngoài” là cho vui chứ thực chất trong những năm tháng ấy, đó là một chiến trường khốc liệt, nơi sự sống và cái chết cách nhau chỉ trong gang tấc.
Những năm tháng lăn lộn chiến đấu ở Campuchia, từ người lính tới cương vị một sĩ quan tình báo đã mang lại cho ông những kinh nghiệm sống xương máu cùng năng lực làm việc hết mình vì mục tiêu chung. Ông lần lượt trải qua nhiều cương vị công tác khác nhau, từ sĩ quan tác chiến địa bàn cho đến các vị trí quản lý, lãnh đạo từ thấp đến cao. “Cả 4 đơn vị tình báo mà tôi từng chỉ huy, từ nhỏ tới lớn, đều được phong danh hiệu Anh hùng LLVT nhân dân”, một lần ông tự hào nói với tôi như thế.



