Khác

Tiến thoái lưỡng nan.

Hai hôm sau cô gái đột nhiên biến mất để lại đứa con nhỏ cho tôi.

Quảng Trị01/03/2026Nguyễn Thị Thanh Trà2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai hôm sau cô gái đột nhiên biến mất để lại đứa con nhỏ cho tôi. Cô đi đâu không rõ. Trên cổ đứa trẻ có đeo một sợi dây mang tượng đức Phật Thích Ca bằng đồng nho nhỏ. Tôi cũng không biết tên cô ta là gì. Tiến thoái lưỡng nan. Bình thường một người chân tay lành lặn chăm sóc một đứa trẻ sơ sinh đã khó huống hồ tôi, người phải đi bằng hai chân giả. Nhưng tôi linh cảm cô gái ấy là người đằng mình. Nếu là một phật tử có đứa con đã lỡ làng thì cô ta có thể gửi lại nơi cửa Phật. Ở Huế có nhiều ngôi chùa mà. Mình không giúp được gì cho cách mạng thì đây là một cơ hội. Trong nhà tôi có thuê một phụ nữ giúp việc lo cơm nước, giặt giũ quần áo và dọn dẹp nhà cửa. Hơn nữa sau khi ra tù, về làng là tôi đi kháng chiến liền nên cũng chưa kịp vợ con gì. Bí quá tôi phải nhờ người làm công chăm sóc đứa bé. Bà ấy chính là vợ của tôi bây giờ”.

Ông Thu dừng lại lấy chiếc khăn tay vắt trên thành xe lăn chấm nước mắt, giọng ngậm ngùi: “Suốt đời tôi biết ơn bà ấy lắm các anh ạ. Không có bà ấy thì tôi chẳng còn sống được đến bây giờ”.

Tôi chưa bao giờ thấy một ông già gần trăm tuổi khóc nên cũng mũi lòng. “Năm đó chế độ Đệ Nhất Cộng hòa sụp đổ. Hai anh em Diệm, Nhu bị giết chết. Đến năm 1964, Ngô Đình Cẩn, bạo chúa miền Trung cũng bị chính quyền Đệ Nhị Cộng hòa xử tử. Nhà ông ta bên kia sông An Cựu, phía trên nhà thờ Phú Cam. Các anh vào đây đến tham quan khu di tích chín hầm một tí cho biết. Đó là địa ngục trần gian mà Ngô Đình Cẩn đã tạo ra. Cũng là người Quảng Bình ta cả nhưng

các ông ấy đi sai đường, lạc lối”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiến thoái lưỡng nan. | Câu chuyện thời hoa lửa