Cựu chiến binh

Tiếng Bom Rơi Còn Vang Vọng Đau Thương

Khúc tráng ca buồn về chiến tranh, làm nổi bật sự đối lập giữa cuộc sống yên ả hiện tại và những cơn ác mộng hàng đêm của người lính.

Hải Phòng24/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những đêm hành quân dưới mưa rừng tầm tã, vắt bám đầy chân, cái rét buốt thấu xương mài mòn thể xác. Nhưng điều đáng sợ nhất là những tiếng nổ bất ngờ chói tai, mang theo sinh mạng của những người đồng chí vừa cười nói phút chốc. Khói đạn pháo mù mịt che khuất cả bầu trời, tiếng bom dội xuống đất rung chuyển như xé toạc màng nhĩ. Chúng tôi hành quân qua những cánh rừng già rậm rạp, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một khoảnh khắc mỏng manh. Nhịp sống hối hả của thời bình đôi lúc làm tôi cảm thấy lạc lõng. Những buổi sáng thức dậy không còn tiếng kèn báo thức, tôi lại ngẩn ngơ nhìn ra khoảng không vô định, tự hỏi mình đã thực sự rời khỏi cuộc chiến chưa. Tiếng sấm chớp của cơn mưa mùa hè bất chợt làm tôi hoảng hốt, theo phản xạ muốn tìm nơi ẩn nấp. Tâm lý tôi vẫn như đang ở trên chiến hào năm nào. Những tổn thương tinh thần hậu chiến là một cuộc chiến khác, âm thầm mà khốc liệt không kém. Tôi ít nói hơn, thu mình vào vỏ bọc tĩnh lặng. Những ký ức đẫm máu cứ tua đi tua lại trong đầu mỗi khi tôi nhắm mắt. Người nhà không hiểu vì sao tôi hay ngồi một mình trong bóng tối, chỉ có những ai từng vào sinh ra tử mới thấu hiểu nỗi ám ảnh này. Cuộc chiến trong tâm trí tuy gian nan nhưng tôi không đơn độc. Vượt qua những rào cản tâm lý, tôi nhận ra rằng sự bình yên thực sự phải bắt đầu từ việc tha thứ cho bản thân và ôm ấp những vết sẹo của quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn