TIẾNG BÚA GIỮA LÒNG ĐẤT
TIẾNG BÚA GIỮA LÒNG ĐẤT
Ở một căn cứ bí mật dưới lòng đất, tổ công binh làm việc suốt ngày đêm để đào hầm trú ẩn và kho chứa. Không khí ngột ngạt, ánh đèn dầu leo lét, nhưng tiếng búa, tiếng cuốc vang lên đều đặn như nhịp tim của căn cứ.
Anh Phúc – tổ trưởng – luôn là người xuống hầm đầu tiên và ra sau cùng. Khi đất đá sạt xuống bất ngờ, anh dùng thân mình che cho đồng đội. Hầm được hoàn thành đúng tiến độ, kịp bảo vệ cả đơn vị trước một đợt ném bom dữ dội sau đó.
Nếu không có những mét hầm ấy, có lẽ nhiều người đã không còn cơ hội trở về. Công việc của họ thầm lặng, không ánh hào quang, nhưng lại là nền móng cho biết bao chiến công phía trên mặt đất.
Sau này, khi kể lại, anh Phúc chỉ nói: “Chúng tôi đào hầm để giữ lấy sự sống.” Câu nói giản dị, nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu xa: trong chiến tranh, mỗi việc làm – dù nhỏ – đều góp phần giữ vững niềm tin chiến thắng.



