TIẾNG CHÂN TRÊN CẦU CÒN VANG MÃI
Âm thanh của quá khứ không dễ dàng biến mất. Có những tiếng động đã đi qua thời gian, nhưng vẫn còn vang vọng trong ký ức. Với cầu Vinh Dự, đó là tiếng chân của những con người đã từng bước qua nơi này.
Đó là tiếng chân vội vã trong đêm, khi nhiệm vụ cần được hoàn thành gấp. Là tiếng chân thầm lặng của những người làm công việc hậu cần. Là tiếng chân của những người trẻ mang theo niềm tin và trách nhiệm.
Những âm thanh ấy có thể không còn hiện hữu, nhưng lại tồn tại trong cảm nhận. Mỗi khi đứng trên cầu, người ta như nghe thấy một nhịp đi quen thuộc – nhịp đi của một thời không thể quên.
Tiếng chân ấy không chỉ là âm thanh, mà là biểu tượng của sự tiếp nối. Từ thế hệ này sang thế hệ khác, từ quá khứ đến hiện tại.
Và chính những “âm thanh vô hình” ấy đã làm cho cây cầu trở nên sống động – không chỉ là một công trình, mà là một phần của ký ức tập thể.



