Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TIẾNG CHÀY GIÃ GẠO TRONG ĐÊM

TIẾNG CHÀY GIÃ GẠO TRONG ĐÊM

Lâm Đồng18/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Sen đã ngoài tám mươi tuổi nhưng vẫn nhớ tiếng chày giã gạo vang lên trong những đêm kháng chiến.

Ngày ấy, bà còn là một thiếu nữ sống cùng mẹ trong một làng quê nghèo.

Ban ngày, mọi người làm việc đồng áng. Khi trời tối, nhiều gia đình lại tập trung giã gạo để chuẩn bị lương thực gửi ra tiền tuyến.

Có những đêm mưa rét, tiếng chày vẫn vang đều.

Mỗi người góp một ít. Nhà có vài chục cân thì góp vài chục cân, nhà ít hơn thì góp ít hơn.

Mẹ bà Sen thường nói: “Mình ở nhà thì góp được hạt gạo. Ngoài kia các chú bộ đội mới là người vất vả.”

Có lần, gia đình bà chỉ còn một bao gạo nhỏ để dành. Mẹ bà vẫn lấy ra một phần gửi cho đoàn dân công.

Bà Sen hỏi: “Nhà mình còn đủ ăn không mẹ?”

Mẹ chỉ đáp: “Thiếu một chút cũng được.”

Đêm ấy, tiếng chày vẫn vang lên khắp làng.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, bà Sen vẫn nhớ âm thanh ấy.

Không phải tiếng súng.

Không phải tiếng máy bay.

Mà là tiếng chày giã gạo của những người mẹ, người chị, những người nông dân bình thường.

Mỗi tiếng chày là một phần lương thực được chuẩn bị. Mỗi bao gạo là một sự đóng góp của hậu phương.

Bà nói rằng ngày ấy, không ai nghĩ mình đang làm nên lịch sử. Họ chỉ nghĩ đơn giản rằng ngoài mặt trận đang cần, thì ở nhà phải cố gắng góp sức.

Nhưng chính hàng triệu việc làm bình dị như vậy đã tạo nên sức mạnh của hậu phương.

Và khi tiếng chày đã im từ lâu, ký ức về những đêm giã gạo vẫn còn vang trong lòng những người từng trải qua chiến tranh.

Đó là âm thanh của sự sẻ chia, của tinh thần đoàn kết và của niềm tin vào ngày đất nước được hòa bình.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn