Bài viết

TIẾNG CHIÊNG GIỮA ĐẠI NGÀN

Đồng bào Tây Nguyên đã đoàn kết đứng lên bảo vệ buôn làng, góp phần làm nên sức mạnh đại đoàn kết dân tộc trong kháng chiến.

Gia Lai13/05/2026ĐINH VĂN TƯỞNG (Chi đoàn: 12A1 - Đoàn trường PTDTNT THCS và THPT Vĩnh Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi chiến tranh, làng tôi nằm sát vùng địch kiểm soát. Ban ngày lính thường kéo tới càn quét, đêm xuống du kích lại về họp làng.

Già làng Ksor H’Blam là người được bà con kính trọng nhất.

Mỗi khi có tin giặc tới, già lại đánh tiếng chiêng báo động vang khắp núi rừng.

Thanh niên cầm giáo mác ra chặn đường, phụ nữ giấu lương thực và đưa trẻ con vào rừng sâu.

Có lần địch đốt sạch mấy nóc nhà rông. Khói phủ kín cả buôn làng.

Ai cũng đau xót nhưng già H’Blam vẫn đứng giữa sân làng nói lớn:

‘Nhà cháy còn dựng lại được, mất đất mất làng mới là đau nhất.’

Từ hôm ấy, bà con càng đoàn kết hơn.

Ban ngày lên rẫy, ban đêm đào hầm nuôi cán bộ.

Có những đêm mưa rừng xối xả, tiếng chiêng vẫn vang lên giữa đại ngàn như lời gọi dân làng đứng dậy giữ quê hương.

Cho đến hôm nay, mỗi lần nghe tiếng cồng chiêng Tây Nguyên, tôi lại nhớ tới những năm tháng hào hùng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn