TIẾNG CHUÔNG BẠC GỌI VÍA CÔ DÂU
Lời kể của bà Triệu Lầu Mỷ, người giữ trang phục truyền thống Dao đỏ
Ngày tôi lấy chồng, mẹ không cho tôi chọn vòng bạc mua sẵn ngoài chợ.
Mẹ bảo:
“Bạc phải là bạc của bản, tay người trong bản làm ra, vía mới theo”.
Bộ trang sức cưới của tôi do ông thợ bạc Triệu Seo Phìn làm. Ông không hỏi nhiều, chỉ nhìn tôi một lúc rồi nói:
“Con gái này vía mạnh, bạc phải mềm”.
Chiếc xà tích bạc đeo ngang hông tôi có gắn những chiếc chuông nhỏ. Mỗi bước đi, chuông khẽ kêu. Người già bảo, tiếng chuông ấy gọi vía cô dâu, để vía không lạc khi về nhà chồng.
Đêm trước ngày cưới, mẹ ngồi chạm lại từng chiếc cúc bạc trên áo tôi. Mẹ làm chậm lắm, như sợ làm đau bạc. Mẹ nói:
“Bạc là của tiên dạy, không được làm ẩu”.
Ngày tôi theo chồng qua núi, sương dày đến mức không thấy đường. Nhưng mỗi khi bước chân tôi khựng lại, tiếng chuông bạc vang lên, đều đều, như có người dẫn lối.
Sau này, khi đã làm mẹ, mỗi lần nhìn con gái mặc áo Dao đỏ, tôi lại sờ vào chuông bạc, nghe tiếng kêu quen thuộc. Tôi tin, tiên nữ không đi đâu xa, người chỉ ở lại trong từng đường chạm, từng tiếng chuông bạc của Séo Pờ Hồ.



