Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Tiếng chuông cảnh báo

Tiếng chuông cảnh báo

Lâm Đồng13/08/2026Xã Tân An (Đoàn xã Tân An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi buổi sáng, tiếng chuông nhỏ từ ngôi đình cổ giữa làng vẫn vang lên đều đặn. Với những người trẻ, đó chỉ là âm thanh quen thuộc của một vùng quê. Nhưng với ông Đặng Văn Minh, tiếng chuông ấy lại gợi nhớ về một câu chuyện đã theo ông suốt hơn bảy mươi năm.

Năm 1947, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào những năm tháng cam go, ông Minh khi ấy mới mười sáu tuổi. Ông được giao nhiệm vụ làm liên lạc cho địa phương. Công việc của ông là chuyển thư, đưa tin giữa các cơ sở và báo hiệu khi có tình hình bất thường.

Phương tiện liên lạc lúc đó vô cùng đơn giản. Không có điện thoại, không có máy bộ đàm. Những mẩu giấy nhỏ được gấp kín, giấu trong ống tre hoặc dưới đáy chiếc giỏ đựng rau. Có khi người liên lạc phải đi bộ hàng chục cây số trong đêm để đưa một tin khẩn.

Một buổi chiều, ông Minh nhận nhiệm vụ báo tin cho một nhóm cán bộ đang họp bí mật ngoài bìa rừng. Trên đường đi, ông phát hiện quân địch đang tiến về phía làng.

Không thể quay lại báo trực tiếp.

Ông nhớ đến tiếng chuông của ngôi đình.

Theo quy ước của địa phương, nếu có nguy hiểm, tiếng chuông sẽ được đánh theo nhịp đặc biệt để người dân nhận biết và nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Ông chạy về làng, trèo lên tháp chuông rồi gõ liên tiếp.

Một hồi.

Rồi hai hồi.

Âm thanh vang lên giữa buổi chiều yên tĩnh.

Người dân lập tức hiểu có chuyện. Những người đang làm việc ngoài đồng vội tìm chỗ ẩn. Trẻ em được đưa vào nơi an toàn. Các cơ sở cách mạng cũng nhanh chóng rút khỏi vị trí nguy hiểm.

Quân địch tiến vào nhưng không tìm được người cần tìm.

Đêm hôm đó, ông Minh mới trở về nhà. Mẹ ông ôm lấy con, vừa mừng vừa lo. Bà không trách ông vì đã tự ý đánh chuông. Bà chỉ nói:

“Lần sau làm gì cũng phải giữ lấy mình”.

Ông Minh cười, nhưng ông hiểu rằng trong những năm tháng ấy, mỗi người đều phải biết đặt việc chung lên trên sự an toàn của riêng mình.

Sau này, chiến tranh kết thúc. Ông Minh trở thành một người nông dân bình thường. Ngôi đình được tu sửa, quả chuông vẫn được giữ lại.

Mỗi khi nghe tiếng chuông vang lên, ông lại nhớ đến tuổi mười sáu của mình – một cậu bé nhỏ tuổi nhưng đã hiểu rằng trách nhiệm với quê hương đôi khi bắt đầu từ những việc rất giản dị.

Ông nói rằng, ngày ấy ông không nghĩ mình làm được điều gì lớn lao. Ông chỉ làm điều mà bất kỳ người dân nào trong làng cũng sẽ làm khi quê hương cần.

Nhưng chính những con người bình dị ấy đã tạo thành mạng lưới bảo vệ làng quê, giữ gìn cơ sở cách mạng và góp phần làm nên sức mạnh của cuộc kháng chiến.

Tiếng chuông năm xưa giờ đây không còn mang theo âm thanh báo động. Nó vang lên trong cuộc sống bình yên mỗi ngày.

Nhưng với những người từng sống qua chiến tranh, mỗi tiếng chuông vẫn như một lời nhắc: hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh, trách nhiệm và lòng yêu quê hương của biết bao thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn