Tiếng chuông chùa
Tiếng chuông chùa
Mẹ Trần Thị Gái quê ở một vùng quê Quảng Nam. Gần nhà mẹ có một ngôi chùa nhỏ. Mỗi chiều, tiếng chuông chùa vang lên giữa làng quê khiến mẹ nhớ những ngày bình yên.
Ba người con trai của mẹ đều tham gia kháng chiến.
Ngày con đi, mẹ không biết đó là lần cuối nhìn thấy các con. Mẹ chỉ đứng trước cổng, căn dặn từng người: “Giữ gìn sức khỏe, nhớ thương nhau.”
Rồi những lá thư thưa dần.
Tin dữ lần lượt về quê.
Mẹ mất đi hai người con. Người con còn lại cũng hy sinh khi chiến tranh chưa kết thúc.
Từ đó, mỗi buổi chiều nghe tiếng chuông chùa, mẹ lại thắp một nén hương.
Mẹ bảo: “Chuông vang thì mẹ nhớ các con.”
Sau hòa bình, mẹ sống cùng người cháu. Mỗi ngày rằm, người cháu đưa mẹ đến ngôi chùa cũ.
Mẹ ngồi dưới hiên, nghe tiếng chuông ngân rồi nhìn về phía làng.
Không ai biết trong tiếng chuông ấy mẹ đã nghe thấy những gì. Chỉ biết rằng với mẹ, đó là âm thanh nối hiện tại với những năm tháng có những người con từng gọi mẹ giữa sân nhà.



