Tiếng chuông chùa vọng về mỗi sớm mai
Sự thanh tịnh trong tâm hồn và lòng tri ân sâu sắc đối với các đồng đội đã khuất mỗi dịp đến chùa.
Mỗi sớm mai khi sương mù còn chưa tan hẳn trên mặt hồ nước trong vắt gần nhà, ông Phạm Văn Lợi thường thong thả đạp xe ra ngôi chùa cổ kính cuối phố để thắp hương tri ân và thả hồn vào tiếng chuông chùa ngân vang trầm mặc. Trong không gian thanh tịnh ấy, ông thường dành những phút mặc niệm lặng lẽ để tưởng nhớ về những người đồng đội năm xưa đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường khốc liệt. Tiếng chuông thanh thản như gột rửa mọi ưu tư phiền muộn của trần thế, giúp ông tìm thấy sự bình yên sâu thẳm trong tâm hồn của một người lính đã đi qua giông bão chiến tranh.


