Khác

Tiếng Chuông Dưới Lòng Đất Rộc Miêu

Quảng Ninh14/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng Chuông Dưới Lòng Đất Rộc Miêu

Mùa đông năm 1969, vùng đồi Rộc Miêu (Quảng Trị) bị xới tung bởi những đợt tập kích pháo bầy. Nơi đây, đường dây thông tin hữu tuyến – "mạch máu" giữ liên lạc giữa Bộ chỉ huy chiến dịch và các đơn vị tiền phương – liên tục bị đứt đoạn. Mỗi lần đạn pháo dội xuống, hàng ngàn mét dây bọc nhựa đỏ lại rách nát, chìm trong đất đá.

Trần, hai mươi tuổi, là chiến sĩ rà dây kiêm sửa chữa thông tin. Hành trang của anh chỉ có chiếc ba lô vải dù dắt đầy cuộn dây dự phòng, cái kìm tuốt dây và chiếc máy điện thoại cào tay TA-57 nặng trịch. Công việc của Trần là sống cùng tiếng chuông: Hễ tiếng chuông rè đi hoặc mất tín hiệu, anh phải ôm cuộn dây lao ra khỏi hầm giữa mưa bom bão đạn để tìm đoạn rách, nối lại mạch máu cho chiến trường.

Chiều 22 tháng 11, một đợt pháo kích kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ cày xới nát bét đoạn đồi đá vôi Rộc Miêu. Ngay lập tức, chiếc máy điện thoại trong hầm chỉ huy tắt ngấm. Mất liên lạc, khẩu đội pháo phía trước không thể nhận tọa độ để đánh trả đợt tấn công của xe tăng địch.

– Bằng mọi giá phải nối lại dây trước năm phút! – Lệnh từ chỉ huy vang lên đanh thép.

Trần vơ lấy cuộn dây, cắm chiếc kìm vào lưng quần rồi lao ra khỏi hầm. Mùi lưu huỳnh nồng nặc xộc vào mũi, khói bụi bao phủ tối om cả bầu trời. Anh bò dọc theo vệt dây nhựa đỏ đã bị vùi sâu dưới lớp đất nóng hổi. Mảnh pháo vẫn gầm rít chéo qua đầu.

Đến đỉnh gò Rộc Miêu, Trần phát hiện đoạn dây đã bị mảnh pháo chém đứt lìa, hai đầu dây văng xa nhau hàng chục mét. Đúng lúc anh chồm tới nhặt đầu dây, một quả pháo nổ ngay gần đó. Sức ép hất văng Trần vào hố bom. Mảnh đá dội vào lưng, mảnh pháo tạt qua đùi trái khiến máu anh chảy đầm đìa, nhuộm đỏ một góc quần lính.

Toàn thân đau nhói, mắt mờ đi vì mất máu, nhưng Trần thấy rõ thời gian đang trôi qua từng giây. Phía xa, tiếng động cơ xe tăng địch đã gầm rú tiến gần trận địa ta.

Trần cắn răng, lết từng đoạn ngắn trên đống đá nhọn, kéo hai đầu dây lại gần nhau. Tuy nhiên, đoạn dây dự phòng trong túi anh đã bị mảnh pháo xé nát, không còn đủ độ dài để nối hai đầu dây lại. Hai đầu lõi đồng ngời sáng chỉ còn cách nhau chừng hai gang tay.

Không một giây do dự, Trần tóm lấy hai đầu lõi đồng. Anh dùng hai bàn tay trần của mình ghì chặt lấy hai đầu dây dính máu, dùng chính cơ thể làm vật dẫn truyền tín hiệu điện.

Dòng điện nhẹ từ chiếc máy TA-57 chạy qua người Trần. Giữa cơn đau xé ruột của vết thương, anh cảm nhận được nhịp rung nhè nhẹ của dòng tín hiệu đang đi qua hai bàn tay mình. Trong tai anh như vang lên tiếng chuông rè đặc trưng – tín hiệu đường dây đã thông!

Chỉ mươi giây sau, dàn pháo gầm của ta từ phía sau dội lửa qua đầu Trần, trút hàng loạt đạn chính xác xuống đội hình xe tăng địch ở thung lũng bên dưới. Tọa độ đã được truyền đi trọn vẹn.

Khi đồng đội tìm thấy Trần trên đỉnh đồi, anh đã ngất đi vì mất máu, nhưng hai bàn tay phỏng rộp vẫn ôm khăng khăng hai đầu dây điện ngấm máu khô.

Trần được cứu sống sau đêm đó. Đường dây thông tin Rộc Miêu năm ấy đã trở thành huyền thoại về những con người sẵn sàng biến bản thân thành "cột sóng sống", giữ cho mạch máu liên lạc của Tổ quốc không một giây nào ngừng đập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng Chuông Dưới Lòng Đất Rộc Miêu | Câu chuyện thời hoa lửa