Tiếng Chuông Giữa Biển Đêm
Làng chài Hải Bình nằm bên bờ biển xanh. Người dân nơi đây sống bằng nghề đánh cá từ bao đời nay. Trong làng có cậu thanh niên tên An, mới mười bảy tuổi nhưng đã theo cha ra khơi từ nhỏ.
An rất giỏi bơi lội và thông thạo luồng lạch ngoài biển. Mọi người thường nói rằng cậu có thể nhận ra hướng đi ngay cả trong đêm tối chỉ bằng tiếng sóng.
Một ngày cuối thu, biển bất ngờ nổi bão. Bầu trời đen kịt, gió gào thét từng cơn dữ dội. Các tàu cá vội vàng quay vào bờ.
Đúng lúc ấy, một chiếc thuyền nhỏ chở ba ngư dân gặp sự cố ngoài khơi. Động cơ hỏng, cánh buồm bị gió xé rách. Con thuyền chao đảo giữa những con sóng cao như bức tường.
Từ bờ biển, mọi người nhìn thấy ánh đèn tín hiệu chập chờn rồi biến mất.
Ai nấy đều lo lắng.
— Nếu không cứu kịp, họ sẽ gặp nguy hiểm! — một người dân nói.
Nhưng biển động quá mạnh. Không ai dám đưa thuyền ra ngoài.
An nhìn về phía biển đen mịt mùng. Trong số những người mắc kẹt có bác Tư, người đã nhiều lần giúp đỡ gia đình cậu lúc khó khăn.
Không chần chừ, An mặc áo phao, mang theo đèn tín hiệu rồi nhảy lên chiếc ca nô cứu hộ.
Mọi người cố ngăn lại:
— Nguy hiểm lắm!
An chỉ đáp:
— Cháu phải đi.
Chiếc ca nô lao vào màn đêm. Sóng liên tục đập mạnh khiến nước tràn lên boong. Có lúc con thuyền bị nhấc bổng rồi rơi xuống như chiếc lá giữa cơn cuồng phong.
Sau gần một giờ vật lộn với biển dữ, An cuối cùng cũng tìm thấy chiếc thuyền gặp nạn.
Ba ngư dân đang kiệt sức.
An nhanh chóng buộc dây cứu hộ rồi lần lượt đưa họ sang ca nô. Nhưng đúng lúc chuẩn bị quay về, một con sóng khổng lồ ập tới.
Chiếc ca nô lật nghiêng.
Tất cả rơi xuống biển.
Giữa làn nước lạnh buốt, An cố giữ bình tĩnh. Cậu bám lấy dây cứu hộ, kéo từng người lại gần. Dù cơ thể mệt lả, cậu vẫn không buông tay.
May mắn thay, lực lượng cứu hộ trên bờ đã nhìn thấy ánh đèn tín hiệu của An và nhanh chóng tiếp cận.
Vài giờ sau, mọi người đều được đưa vào bờ an toàn.
Khi tỉnh dậy trong trạm y tế, điều đầu tiên An hỏi là:
— Mọi người có sao không?
Nghe tin cả ba ngư dân đều bình an, cậu mới mỉm cười yên tâm.
Hành động dũng cảm của An được cả vùng biển nhắc đến. Nhưng mỗi khi được khen ngợi, cậu chỉ nhìn ra phía đại dương và nói:
— Nếu hôm đó người gặp nạn là tôi, chắc chắn cũng sẽ có người ra cứu.
Nhiều năm sau, An trở thành đội trưởng đội cứu hộ biển của địa phương. Trên bến cảng vẫn còn treo chiếc chuông đồng cũ. Mỗi khi tàu thuyền trở về an toàn sau giông bão, tiếng chuông lại ngân vang.
Người dân gọi đó là "tiếng chuông của lòng dũng cảm" — tiếng chuông nhắc mọi người nhớ về đêm bão dữ năm nào, khi một chàng trai trẻ đã không ngần ngại đối mặt với hiểm nguy để cứu người khác.



