TIẾNG CÒI DƯỚI LÒNG ĐẤT
Câu chuyện là ký ức nghẹn ngào về khoảnh khắc định mệnh khi một trận bom vùi lấp cả tiểu đội TNXP. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tiếng còi chỉ huy cất lên từ sâu trong lòng đất đã trở thành chiếc phao cứu sinh, dẫn đường cho đồng đội đào bới tìm kiếm
Mùa hè năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành "vết thương loét" trên tuyến đường huyết mạch chi viện cho miền Nam. Bình quân mỗi tháng, địch ném xuống đây hàng nghìn quả bom các loại. Nhiệm vụ của cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Chay và các đồng đội trong tiểu đội TNXP là san lấp hố bom, giữ cho đường thông suốt ngay sau khi máy bay địch vừa rời đi.
Một buổi chiều tháng 7, bầu trời Đồng Lộc khét lẹt mùi thuốc súng. Loạt bom từ máy bay phản lực Mỹ bất ngờ dội xuống ngay cao điểm nơi tiểu đội của bà Kim Chay đang làm nhiệm vụ. Đất đá tung lên dưỡng như che lấp cả mặt trời.
Khi tiếng nổ dứt, không gian trở nên im lặng đến đáng sợ. Toàn bộ trận địa bị san phẳng, một căn hầm chữ A – nơi trú ẩn của một nhóm 4 nữ chiến sĩ trong tiểu đội – đã bị một quả bom nổ gần đánh sập, vùi lấp hoàn toàn dưới hàng mét đất đá vun cao như một ngôi mộ lớn.
Bà Kim Chay cùng các chiến sĩ công binh lao vào hiện trường. Giữa bãi đất phẳng lì, không ai xác định được chính xác vị trí căn hầm bị sập nằm ở đâu để đào. Ai nấy đều hoảng loạn, nước mắt hòa lẫn mồ hôi và bùn đất. Giữa lúc tuyệt vọng ấy, bà Chay ra lệnh cho tất cả mọi người giữ im lặng tuyệt đối và hét lớn: "Áp tai xuống đất! Nghe kỹ xem có tiếng động gì không!"
Mọi người nằm rạp xuống mặt đất nóng rẫy. Ban đầu chỉ có tiếng gió ù ù, nhưng rồi từ sâu thẳm lòng đất, một âm thanh vô cùng nhỏ bé, đứt quãng vang lên: Toét... toét... tít...
Đó là tiếng còi đồng! Chiếc còi mà các tiểu đội trưởng TNXP luôn đeo trước ngực để ra hiệu lệnh. Trong căn hầm sập ngột ngạt, thiếu oxy, người đồng đội tên Hòa đã dùng chút sức lực cuối cùng của mình để thổi còi ra tín hiệu cấp cứu.
"Chính là chỗ này! Đào nhanh lên các đồng chí ơi!" – Bà Chay hét lên, tay cào cấu điên cuồng vào đất đá đến bật móng, chảy máu. Các chiến sĩ công binh, TNXP dùng cuốc, xẻng, và cả tay trần đào bới xuyên đêm không nghỉ.
Sau hơn hai tiếng đồng hồ nỗ lực tột cùng, nắp hầm chữ A lộ ra. Khi đất được gạt đi, cả 4 cô gái được đưa lên mặt đất. Người thổi còi – chị Hòa – lúc đó đã ngất lịm, chiếc còi đồng vẫn ngậm chặt trong miệng. Nhờ được cứu kịp thời, cả 4 người đều giữ được mạng sống.
Năm tháng qua đi, mỗi lần trở lại thăm chiến trường xưa hay họp mặt đồng đội, bà Nguyễn Thị Kim Chay vẫn run run mỗi khi nghe thấy tiếng còi. Đối với bà, tiếng còi năm ấy không chỉ là một hiệu lệnh chiến đấu, mà là tiếng vọng của sự sống, là biểu tượng cho tinh thần kiên cường, không chịu khuất phục trước cái chết của những cô gái tuổi mười tám đôi mươi thời hoa lửa



