Bài viết

Tiếng còi sớm trên đỉnh đồi Lệ Sơn

Mùa xuân năm 1972, trên đỉnh đồi Lệ Sơn – nơi gió rừng rít từng cơn và sương mù giăng kín lối – một trung đội thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ canh giữ trạm quan sát và báo động sớm. Trong nhóm, có một chàng trai mười chín tuổi tên Khánh, quê ở Đông Hà, vốn nhanh nhẹn, thích quan sát và rất được đồng đội tin tưởng. Công việc hàng ngày của Khánh là canh phòng, quan sát dấu hiệu chuyển động của địch và kịp thời thổi còi báo động cho đơn vị. Tiếng còi ấy, với dân quân địa phương và bộ đội, quan

Quảng Trị09/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1972, trên đỉnh đồi Lệ Sơn – nơi gió rừng rít từng cơn và sương mù giăng kín lối – một trung đội thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ canh giữ trạm quan sát và báo động sớm. Trong nhóm, có một chàng trai mười chín tuổi tên Khánh, quê ở Đông Hà, vốn nhanh nhẹn, thích quan sát và rất được đồng đội tin tưởng.

Công việc hàng ngày của Khánh là canh phòng, quan sát dấu hiệu chuyển động của địch và kịp thời thổi còi báo động cho đơn vị. Tiếng còi ấy, với dân quân địa phương và bộ đội, quan trọng như một sinh mệnh – có thể cứu sống hàng chục người trong vài phút quyết định.

Một buổi sáng, sương mù đặc quánh, Khánh phát hiện một tốp địch đang len lỏi vào phía rừng gần trạm. Ngay lập tức, cậu thổi còi báo động. Tiếng còi vang lên, đồng đội chuẩn bị chiến đấu. Nhưng địch đã quá gần, họ nổ súng dồn dập, và Khánh bị thương ở vai. Dù đau, cậu vẫn ôm còi, thổi liên hồi để tất cả kịp nhận tín hiệu và tránh được trận phục kích.

Đêm hôm ấy, trạm quan sát vắng lặng, đồng đội băng bó cho Khánh. Cậu gượng cười: “Chỉ cần một tiếng còi, mọi người còn sống là đủ.” Tinh thần ấy lan tỏa, khiến cả trung đội, dù mệt mỏi và lo lắng, vẫn vững vàng giữ trạm trong suốt mùa xuân đầy bom đạn.

Sau ngày giải phóng, đỉnh đồi Lệ Sơn được dựng tấm bia tưởng niệm. Khánh trở thành biểu tượng cho lớp thanh niên thời hoa lửa – những người trẻ tuổi biết rằng, ngay cả một tiếng còi hay một hành động nhỏ cũng có thể quyết định sinh mạng đồng đội. Mỗi mùa xuân, khi sương mù lại giăng kín đỉnh đồi, các đoàn viên đến thăm đều nhắc nhau: “Hãy nhớ đến Khánh và những tiếng còi sớm ấy, để biết rằng tuổi trẻ dám hiến trọn cho Tổ quốc là gì.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tiếng còi sớm trên đỉnh đồi Lệ Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa