TIẾNG CÒI TÀU ĐÊM BÊN SÔNG LAM
Năm 1929, Nguyễn Phong Sắc rời Hà Nội vào Nghệ An để xây dựng Xứ ủy Trung Kỳ. Khác với vẻ ngoài nho nhã của một cựu bưu điện học sinh, anh khoác lên mình chiếc áo nâu sờn cũ, hóa thân thành phu khuân vác, thợ mỏ để thâm nhập vào đời sống lầm than của giai cấp công nhân. Người ta thường thấy anh xuất hiện vào những đêm muộn bên bến sông Lam, nơi các toán phu hồ, phu tàu tụ họp sau một ngày bán sức lao động cho tư bản Pháp.

NGUYỄN PHONG SẮC – TIẾNG CÒI TÀU ĐÊM BÊN SÔNG LAM
Năm 1929, Nguyễn Phong Sắc rời Hà Nội vào Nghệ An để xây dựng Xứ ủy Trung Kỳ. Khác với vẻ ngoài nho nhã của một cựu bưu điện học sinh, anh khoác lên mình chiếc áo nâu sờn cũ, hóa thân thành phu khuân vác, thợ mỏ để thâm nhập vào đời sống lầm than của giai cấp công nhân. Người ta thường thấy anh xuất hiện vào những đêm muộn bên bến sông Lam, nơi các toán phu hồ, phu tàu tụ họp sau một ngày bán sức lao động cho tư bản Pháp.
Tại những buổi họp bí mật dưới mái hiên rách nát, Nguyễn Phong Sắc không dùng những lý luận đao to búa lớn. Anh chỉ ra vết sẹo trên tay người thợ, chỉ ra những giọt nước mắt của người mẹ không có gạo nuôi con, rồi giải thích vì sao họ phải đoàn kết lại. Sự chân thành và thấu hiểu của anh đã nhen nhóm nên đốm lửa đầu tiên, để rồi bùng phát thành cao trào Xô viết Nghệ Tĩnh (1930 - 1931) làm rung chuyển bộ máy cai trị của thực dân. Khi anh bị địch bắt và sát hại bí mật vào năm 1931, người dân bến sông Lam vẫn nhớ mãi hình bóng người tri thức trẻ tuổi luôn nhìn họ bằng ánh mắt đầy hy vọng và sẻ chia.



