Cựu chiến binh

Tiếng còi tàu trên sông Vàm Cỏ Đông

Tiếng còi tàu trên sông Vàm Cỏ Đông

Tây Ninh02/06/2026Nguyễn Thị Cẩm Tú (Xã Đoàn Bến Cầu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa nước nổi năm 1968, chị Út Lan mới tròn 19 tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng chèo xuồng ba lá cực giỏi. Đêm đó, chị nhận nhiệm vụ chở một chuyến vũ khí quan trọng băng qua sông Vàm Cỏ Đông để tiếp tế cho vùng căn cứ Bến Cầu. Giữa dòng sông mênh mông, trực thăng địch bất ngờ quét đèn pha rà soát. Không một chút ngần ngại, chị Út Lan lao xuồng vào bụi lục bình, dùng thân mình che chắn cho hòm đạn. Để đánh lạc hướng địch, chị giả vờ cất tiếng hò lơ lửng của con gái miệt vườn. Tiếng hò ngọt ngào nhưng đanh thép vang lên giữa làn mưa đạn đã cứu sống cả đoàn giao liên và đưa vũ khí về đích an toàn. Dòng Vàm Cỏ Đông đêm ấy không chỉ chở nước, mà chở cả tuổi xuân rực lửa của người con gái đất Tây Ninh.Khi xuồng ra đến giữa dòng mênh mông, bất ngờ tiếng phành phạch kinh hoàng của trực thăng "Cá gáo" địch ập đến. Đèn pha từ trên cao quét loang loáng, xé toạc màn đêm, mặt nước rung lên bần bật. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu quay đầu hay lặn xuống, xuồng vũ khí sẽ bị phát hiện và đồng đội ở bờ bên kia sẽ mất đi nguồn tiếp tế sinh tử. Không một chút ngần ngại, chị Út Lan bình tĩnh lèo lái xuồng lao thẳng vào một bụi lục bình lớn, dùng chính thân mình che chắn cho hòm đạn. Để đánh lạc hướng địch, chị cất tiếng hò lơ lửng của con gái miệt vườn Tây Ninh: “Ơi... hò... ai về bến cũ dòng sông cũ... xin nhắn giùm ta...”.

Tiếng hò ngọt ngào, trong trẻo nhưng đầy đanh thép vang lên giữa làn mưa đạn pháo hăm dọa. Bọn giặc trên trực thăng tưởng chỉ là một cô gái quê đi chèo xuồng giặt áo ban đêm nên lơ là quét đèn đi nơi khác. Chuyến xuồng đêm ấy cập bến an toàn. Dòng Vàm Cỏ Đông không chỉ chở nước, chở lục bình, mà đã chở cả tuổi xuân rực lửa cùng lòng gan dạ vô bờ bến của người con gái đất Bến Cầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn