Tiếng Còi Tàu Và Mùa Hoa Gạo Đỏ
Mùa xuân năm 1971, ga Hàng Cỏ ngập trong sắc đỏ rực của những bông hoa gạo muộn và màu áo xanh bộ đội. Sân ga huyên náo tiếng cười nói, tiếng khóc nghẹn ngào của những cuộc chia ly, và cả tiếng loa phóng thanh rền vang một khúc hành khúc lên đường.
Thành đứng xếp hàng trong đoàn tân binh, ba lô cóc trên vai gọn gàng. Anh vừa tròn mười chín tuổi, là sinh viên năm thứ hai khoa Văn. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút mực giờ đã sẵn sàng cho báng súng.
"Thành ơi!"
Một tiếng gọi lách qua đám đông. Thành quay lại. Hà đang chạy đến, hơi thở hổn hển, mái tóc bím lệch sang một bên. Cô dúi vào tay anh một cuốn sổ tay nhỏ bọc nilon cẩn thận và một nhành hoa gạo đỏ chói chang vừa nhặt dưới sân ga.
"Nhất định phải trở về, nghe không? Em đợi!" Hà nói, đôi mắt nhòe nước nhưng ánh lên vẻ kiên định.
Thành không kịp nói gì nhiều, chỉ kịp nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của cô, gật đầu mạnh một cái rồi bước nhanh theo tiếng còi tàu vừa rú lên xé toạc không gian. Đoàn tàu chuyển bánh, mang theo cả một thế hệ hừng hực khí thế tiến về phương Nam ruột thịt.



