TIẾNG CÒI TÀU VÀ NGƯỜI GIỮ BẾN RỪNG DỪA BẢY MẪU
Kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Huệ (Mẹ Bảy) vùng đầm dừa Phổ Quang, người từng đào hầm nuôi quân và lần lượt mất đi 3 người con trong chiến tranh. Hình ảnh ngọn đèn dầu mẹ thắp bên bến sông mỗi chiều để "đón con về" là biểu tượng thiêng liêng cho tình mẫu tử và sự cống hiến thầm lặng của những người mẹ Việt Nam.
Có một câu chuyện mà tôi được nghe từ một cựu chiến binh du kích trong lần đi thực tế tại vùng đầm dừa nước Quảng Ngãi. Đó là câu chuyện về một người mẹ đã dành trọn nửa đời người còn lại sau chiến tranh chỉ để ngồi ở bến sông, đợi tiếng còi tàu trở về của những người con gái thuộc Đội nữ du kích năm xưa.
Những năm tháng kháng chiến, căn hầm bí mật nằm sâu dưới lòng rừng dừa nước là nơi che chở cho biết bao cán bộ, chiến binh. Mẹ – người phụ nữ Quảng Ngãi kiên cường – đã từng đào hầm bằng tay, ngâm mình dưới nước mặn hàng giờ đồng hồ giữa đêm lạnh để tiếp lương, tải thương. Cả ba người con của mẹ đều lần lượt ngã xuống ngay trên dòng sông ấy, khi tuổi đời vừa tròn mười tám, đôi mươi. Mẹ không có một tấm ảnh nào của các con, ký ức duy nhất còn lại chỉ là tiếng bước chân rón rén trở về hầm mỗi đêm và mùi dầu gió lành lạnh trên áo họ.
Ngày hòa bình, mẹ vẫn giữ thói quen thắp một cọn đèn dầu đặt bên bến nước mỗi khi chiều buông. Mẹ bảo: "Thắp lên để tụi nó biết đường mà tìm về hầm, sông đêm lạnh lắm." Hình ảnh ngọn đèn dầu lay lắt trước gió bãi bồi đã chạm vào phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn tôi. Nó không chỉ là tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn là biểu tượng cho sức sống kiên cường, sự chịu đựng âm thầm của hậu phương – những người mẹ Việt Nam đã dâng hiến tất cả những gì quý giá nhất cho nền độc lập của dân tộc.
Những góc ký ức ấy nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng, lịch sử không phải là những trang sách cũ kỹ kỹ ngả màu, mà là ngọn lửa vẫn đang cháy lặng lẽ trong tim mỗi người con đất Việt. Tiếp nối thời hoa lửa ấy, trách nhiệm của chúng tôi hôm nay là sống, cống hiến và gìn giữ bình yên cho dải đất này bằng tất cả trí tuệ và trái tim của tuổi trẻ.



