Bài viết

Tiếng Còi Trên Đỉnh Đồi

Minh là một trinh sát nhỏ tuổi đầy mưu trí [2], làm nhiệm vụ chăn trâu và quan sát địch tại vùng ven Quảng Trị năm 1968. Khi phát hiện một đại đội giặc bất ngờ tiến vào bao vây căn cứ của tiểu đoàn bộ đội, biết không thể chạy bộ về báo tin kịp [2], Minh đã dũng cảm trèo lên cây cao thổi ba tiếng còi dồn dập để báo động. Nhờ tiếng còi quả cảm ấy, bộ đội đã kịp thời triển khai chiến đấu và bẻ gãy trận càn [2], nhưng cậu bé Minh đã anh dũng hy sinh dưới làn đạn tàn bạo của kẻ thù [2].

Lâm Đồng28/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, vùng ven đô ngoại thành Quảng Trị bị càn quét dữ dội. Làng của Minh nằm ngay dưới chân một cao điểm quân sự quan trọng mà địch đang chiếm đóng. Mới mười hai tuổi, Minh đã là một trinh sát nhỏ tuổi đầy mưu trí của đội du kích địa phương. [4]

Nhiệm vụ của Minh là chăn trâu ở sườn đồi để quan sát quy luật đi lại, quân số và hướng di chuyển của các toán tuần tra địch, sau đó báo về cho các chú bộ đội. [4]Để giữ bí mật và truyền tin nhanh nhất, Minh tự gọt một chiếc còi nhỏ bằng cành cây dâu tằm. Cậu và các chú bộ đội quy ước với nhau: một tiếng còi dài là an toàn, hai tiếng còi ngắn là có giặc đi càn, và ba tiếng còi dồn dập là tình huống khẩn cấp.Trưa hôm ấy, một đại đội lính địch bất ngờ tổ chức cuộc hành quân càn quét quy mô lớn vào thẳng hướng căn cứ bí mật của tiểu đoàn bộ đội đang đóng quân trong rừng sâu.Từ trên đỉnh đồi, Minh nhìn thấy hàng trăm bóng giặc lăm lăm súng ống đang tiến vào cửa rừng. Lúc này, nếu chạy bộ về báo tin thì chắc chắn không thể kịp.Không một chút do dự, Minh trèo lên cành cây cao nhất, đưa chiếc còi dâu lên miệng và thổi ba tiếng thật dài, dồn dập."Tú... Tu... Tu...!"Tiếng còi xé toang bầu không khí yên ả của trưa hè, vang vọng khắp thung lũng.Bọn lính giặc giật mình dừng lại. Tên chỉ huy ngước lên nhìn thấy Minh đang thổi còi báo động liền gầm lên và ra lệnh cho lính nổ súng. Một loạt đạn tàn khốc trút về phía ngọn cây. Minh trúng đạn, rơi xuống bãi cỏ xanh.Thế nhưng, ba tiếng còi cảm tử của cậu bé đã kịp thời đánh động cho tiểu đoàn bộ đội. Các chiến sĩ nhanh chóng triển khai đội hình chiến đấu, chủ động bẻ gãy hoàn toàn trận càn của địch và bảo toàn được lực lượng.Khi các chú bộ đội đánh lui giặc và tìm đến bên Minh, cậu bé chỉ còn thều thào hỏi: "Các... các chú có sao không?". Nhìn nụ cười hồn nhiên tắt dần trên môi người anh hùng nhỏ tuổi, những người lính dạn dày sương gió đã không cầm được nước mắt.Hòa bình lập lại, trên đỉnh đồi lộng gió năm xưa, người dân đã lập một bức tượng nhỏ tạc hình một cậu bé đang ôm chiếc còi nhìn về phía rừng xanh, mãi mãi nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời hoa lửa oai hùng. [4]

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn