Tiếng còi trong sương mù Trường Sơn
Mô tả ngắn Một lát cắt về nghị lực phi thường và lòng tận tụy của người chiến sĩ vận tải, người đã dùng đôi chân mình để "nối liền Nam Bắc" dưới làn mưa bom, bão đạn và những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo.
Nội dung câu chuyện
Ông Nguyễn Viết Sinh gia nhập Đoàn 559 từ những ngày đầu mở đường Trường Sơn. Thời đó, việc vận chuyển vũ khí và lương thực chủ yếu dựa vào sức người là chính. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết, không chỉ từ bom B-52 mà còn từ những con dốc dựng đứng và cơn đói lả.
Ông nhớ lại những năm tháng "vai sắt chân đồng" ấy, trung bình mỗi chuyến ông gùi trên lưng từ 45kg đến 50kg, có những lúc cao điểm lên tới 75kg – nặng hơn cả trọng lượng cơ thể mình. Để vượt qua những cung đường trơn trượt bên bờ vực thẳm vào ban đêm, ông và đồng đội thường phải cài những miếng gỗ mục có lân quang phát sáng lên mũ người đi trước để làm dấu cho người đi sau.
Có một kỷ niệm ông chẳng bao giờ quên: Đó là một lần ông bị sốt rét ác tính giữa rừng, chân run không vững nhưng vẫn kiên quyết không bỏ gùi hàng vì "trong đó là đạn dược anh em miền Nam đang đợi". Ông đã dùng dây gùi buộc chặt mình vào một thân cây ven đường để khỏi ngã xuống vực khi cơn mê sảng ập đến, rồi lại lết từng bước khi cơn sốt vừa dứt.
Trong suốt 5 năm, ông đã đi bộ tổng cộng hơn 40.000km, mang theo hàng chục tấn hàng hóa. Khi được hỏi về bí quyết của sức mạnh ấy, ông chỉ cười hiền hậu: "Lúc đó chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng, chỉ nghĩ làm sao để hàng đến tay đồng đội sớm nhất, để đất nước nhanh được hòa bình". Câu chuyện của ông mãi là biểu tượng cho tinh thần bền bỉ vượt mọi giới hạn của con người trong thời hoa lửa.



